Thursday, March 14, 2013

Tình yêu bạc hà

lukhachdem - Dành tặng em, cô bé của Kẹo.

1. Kỉ niệm kẹo ngọt.

- 1 ngày tốt đẹp chứ em gái. - Cũng không tốt lắm anh ạ, em bị 1 điểm kém. - Không sao đâu, quá trình học còn nhiều mà, rồi lần sau em sẽ gỡ điểm, đúng không nào. - Vâng! - Sao trông em buồn vậy, em buồn có gỡ lại được điểm đâu.

- Em không buồn chuyện điểm anh ạ, em buồn vì hôm nay bạn Kẹo không đi. - À, thế em liên lạc với bạn ấy chưa. - Bạn đấy không cho em số điện thoại, em có qua nhà bạn nhưng thấy đóng cửa.
Tình yêu bạc hà,tinh yeu bac ha, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song

- Cứ bình tĩnh đi nào, có thể bạn đấy bận công việc, mai bạn đấy lại đi học. Thôi nào, không nghĩ nữa, tắm rửa rồi ăn cơm, anh nấu xong rồi. - Vâng, em đi đây.

Em gái tôi vẫn là đứa nhạy cảm như vậy, sau chuyện gia đình, nó dừng như lo lắng về tất cả mọi thứ nếu như nó không giống như quy đạo bình thường.

Cô bé Kẹo mà em tôi nhắc đến là một cô bé rất đặc biệt. Ngày đầu tiên tới trường đại học làm thủ tục, em tôi vốn là đứa sợ đám đông, nó gần như phát hoảng khi gặp quá nhiều người. Nhưng thật may mắn, em đã gặp bé Kẹo, bé cho em kẹo ngậm, dẫn em đi xem trường và làm thủ tục. 

Tình yêu bạc hà

May mắn hơn nữa, bé Kẹo học cùng lớp với em tôi và cùng đường đi về nên tôi có phần yên tâm hơn về con bé. Gọi là bé Kẹo vì bé rất thích ăn kẹo và trong túi bao giờ cũng có kẹo. Bé luôn hào phóng chia kẹo cho em tôi và cho cả tôi nếu bất chợt gặp. Rất nhiều lần em tôi muốn hỏi lí do, nhưng nó ngại vì lời tôi dặn em: “Không nên tò mò chuyện của người khác nếu như họ không muốn chia sẻ”. 

Nhiều lần tôi thấy em cầm kẹo về nhưng không ăn, em nói: “Em để giành, nếu nhỡ 1 ngày bạn hết kẹo, em sẽ đưa kẹo này cho bạn, hơn nữa, anh nói ăn kẹo nhiều bị sâu răng mà” rồi em cười tươi bỏ những viên kẹo vào 1 cái hộp nhỏ em tự làm.


- Anh ơi, ngày thứ 3 rồi bạn Kẹo không đi học, liệu có chuyện gì xảy ra với bạn đấy không hả anh? Em tôi gần như òa khóc sau câu hỏi.

- Không có chuyện gì đâu em, có thể bạn đấy đi xa cùng gia đình, một chuyến du lịch thường hơn 3 ngày mà em. Tôi ôm em vào lòng vỗ về, em tôi lo lắng đến tội nghiệp.

- Để anh thử liên lạc với nhà trường xem có số điện thoại liên lạc không nhé.

- Vâng. Em tôi nghẹn ngào trong nước mắt.

Tôi đã nghe ở đâu đó người ta nói rằng: “Người thích ăn kẹo là người trải qua nhiều đắng cay trong đời, họ muốn ăn kẹo hay chỉ cầm kẹo trên tay, để cảm nhận vị ngọt của nó, để xua đi những đắng cay mà họ gặp phải”. Tôi không chắc bé Kẹo có nằm trong trường hợp này không và tôi mong là không.

Tinh Yeu Bac Ha

Tôi đã cố liên lạc với nhà trường để hỏi tung tích em nhưng vô nghĩa, em đã đi đâu đó thật xa và không để lại vết tích gì cho sự tìm kiếm. Nhiều tuần sau đấy, em tôi không gặp lại bé Kẹo nữa, em đã khóc rất nhiều cho nỗi nhớ về bé, cho những kỉ niệm của hai đứa.

2. Bí mật vị bạc hà.

- “Bạn ăn kẹo không?” bạn đấy đã nói như thế và chìa cho em 1 cái kẹo khi em đang ngồi ở tầng thượng anh ạ. Em vui lắm, chúng em lại nói chuyện như chưa có sự biến mất của bạn ấy. Lúc chia tay bạn ấy, em rất buồn, em hỏi bạn ấy có bỏ đi nữa không, bạn đấy nói “Tớ sẽ không đi đâu, tớ sẽ ở bên bạn mà” và cái mắt bạn ấy đầy cương quyết như thế này anh này. Em tôi diễn tả lại đôi mắt ấy với sự vui sướng khôn tả.

- Ừ, bạn ấy quay về rồi, em không được làm bạn buồn để bạn bỏ đi đâu nhé.

- Vâng, em biết rồi mà….

Em tôi vẫn hồn nhiên như thế mà không biết bí mật giữa tôi và bé Kẹo hôm ấy.

Sau ngày bé bỏ đi, trong 1 chuyến tình nguyện tới bệnh viện lao phổi của CLB, tôi vô tình bắt gặp bé. Nhìn em hốc hác trong bộ quần áo bệnh nhân, một tay run run cầm viên thuốc, một tay thì giữ chặt viên kẹo bạc hà. Tôi chạy lại chỗ em, em thần thờ nhìn tôi hỏi:

- “Ơ, anh đi đâu vậy, sao lại vào đây?”

- Ừ, anh đi tình nguyện, em bị sao vậy, sao lại ở trong này, sao em đi mà không nói gì với em gái anh?

- Anh hỏi vừa thôi, em làm gì có sức mà trả lời. Em đi chữa bệnh.

- Em bị bệnh, bệnh gì?

- Em bị u ở gần ống khí, mới đầu, người ta nói nó không phát triển, nếu không thở được thì em cứ ngậm kẹo bạc hà, sẽ dễ thở hơn. Nhưng thời gian rồi mà nó không đỡ, em đi khám lại thì nó đã quá to, người ta nói không mổ được và em ở đây……

Em bỏ lửng câu nói, tôi sốt ruột hỏi lại:

- Em ở đây chờ chết á?

- Vâng, chứ anh nói phải làm sao.

- Thế còn em anh, em không nghĩ nên để nó biết à, em với nó thân nhau thời gian dài như thế, em không thấy thương nó sao?

- Em không muốn ai buồn vì em cả, cứ để mọi người nghĩ em đi đâu đó thật xa còn hơn. Đến khi phát hiện ra thì sự oán hận trong họ sẽ lớn hơn nỗi đau mất em.

- Em ích kỷ lắm.

- Vâng, con người em vốn vậy.

Tôi không thể cãi nhau với em nữa, một phần vì em là bệnh nhân, phần khác tôi còn phải làm công việc tình nguyện của mình. Tôi nói: “Em nghỉ đi, tí anh quay lại” em chỉ gật đầu không nói gì, trạng thái buông xuôi của con người khi số phận sắp cướp đi sự sống.

- Em có điều gì muốn nhắn lại với em anh không? Tôi hỏi em khi xong việc.

- Có, anh nhắn với bạn ấy “Đừng buồn nhé, hãy vui khi tớ đi sang thế giới bên kia, chúng ta là bạn thân mà, sang đấy tớ sẽ sống hạnh phúc thêm phần của cậu, ở lại cậu cũng phải sống thêm phần hạnh phúc cho tớ. Cậu không được buồn, cậu buồn tớ sẽ không vui đâu, bạn thân tớ, hãy vui nhé”. Vậy thôi.

- Thế thôi à.

- Vâng, thế thôi, cảm ơn anh.

- À, anh không được kể cho bạn ấy buổi gặp này, nếu không em sẽ trách anh.

- Ừ.

- Anh hứa đi.

- Anh hứa.

Vì chẳng thể làm được gì trước thái độ bất cần của bé Kẹo nên tôi đành chấp nhận ra về. Tôi không nói với em vì lời hứa với bé. Tôi cũng như em, đành chấp nhận sự thật quá đau lòng. Thỉ thoảng sau lần ấy, tôi có vào thăm em, thái độ em vẫn vậy, nhưng sắc mặt có vẻ khá hơn. Và lần cuối cùng em nói: “Dù không có nhiều hi vọng nhưng mai em sẽ chuyển sang bệnh viện nước ngoài. Chào anh nhé”. Tôi ôm em lần cuối, lòng xót xa khi thấy em gầy đi. “À có kẹo cho anh, mang về cho bạn ấy hộ em nữa nhé”. Em dúi vào tay tôi mấy viên kẹo bạc hà và chúng tôi chia tay nhau.

3. Kẹo bạc hà.


Ngày ba chúng tôi đi chơi với nhau, em đã cười rất nhiều, em nói toàn bộ những gì em đã trải qua cho em gái tôi nghe. Em nói, khi mất đi bố, em tưởng như suy sụp vì bố là chỗ dựa vững chãi của hai mẹ con, nhưng vì mẹ quá đau lòng mà không chắc sống nổi nên em phải cố gắng để làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ. 

Ngày mới biết bệnh khó chữa, em đã chấp nhận buông xuôi. Nhưng khi bác sĩ nói có hi vọng, em đã chăm chỉ uống thuốc và tập các bài luyện khí vì em muốn sống để thực hiện lời hứa với em gái tôi “Tớ sẽ cho cậu kẹo mỗi ngày đến khi nào cậu lấy chồng”. 

Và khi nằm trên bàn mổ, hình ảnh người mẹ cô đơn của em, hình ảnh đứa em gái tôi khóc khô nước mắt đã tạo cho em động lực giành lấy hi vọng của đời mình. Ca phẫu thuật thành công ngoài mong đợi mang em trở về với cuộc sống mà em là một phần không thể thiếu.
Theo: Blogviet.com.vn

No comments:

Post a Comment