Showing posts with label Truyện Tình Cảm. Show all posts
Showing posts with label Truyện Tình Cảm. Show all posts

Friday, December 27, 2013

Nhưng người ta nói con gái phải kiêu!

Quỳnh nhặt những hạt cơm con bé làm vãi lên váy. Uyên lắng tai nghe một giai điệu vang lên từ nhà ai đó như lắng nghe trái tim mình đang đập nhịp bất thường.

Nhưng người ta nói...?

...

Uyên rảo bước đến lớp học thêm. Nắng buổi trưa nung đốt mặt đường làm rung rinh lớp không khí bốc lên từ mặt đất. Giống như vệt khói mờ, nắng vờn qua những màu xanh bóng loáng của một dãy phố im lìm.
Nhưng người ta nói con gái phải kiêu!
Bước vào ngõ, nó mới nhìn thấy một người đang đi phía trước mặc đồng phục trường nó. Áo sơ-vin, cái cổ áo dựng đứng, Uyên tò mò định xem mặt nhưng thấy hơi kỳ kỳ nên lại thôi, hơn nữa người ta nói: Con gái phải kiêu!
Nhưng người ta nói con gái phải kiêu!

Uyên chạy nhanh qua, chỉ liếc được đúng một cái đúng cái ngôi giữa của gã. Được một đoạn rồi lại tiếc hùi hụi vì không... liếc nốt phía dưới cái ngôi giữa ấy hình dáng thế nào...

Uyên ngồi xuống ghế, lớp học vẫn vắng người, nó mở quyển vở ra và cắm mặt xuống giải mấy bài Lý tối qua nó định làm nhưng lại vướng một việc gì đó mà qua một đêm Uyên cũng quên luôn. Chợt Uyên giật mình khi nghe một tiếng nói: "Ai đó quên tính ma sát trượt rồi!", nó ngước lên thì chủ nhân của câu nhắc trịch thượng ấy đã đi lên phía trên và ngồi vào bàn gần cửa sổ. Uyên thấy hơi khó chịu, giờ thì nó đã nhìn rõ mặt gã đó, "Tưởng... đẹp trai thì được phép vênh với cô nương à?", Uyên rủa thầm khi tên kia lôi ra một tờ PC Word mở xem.

Buổi học trôi qua chậm hơn là Uyên tưởng tượng, mặc dù cả giờ nó chẳng làm được gì ngoài việc nhìn cái "cổ áo dựng đứng" và… rủa!

...

- … Gã cứ đứng đó, như chờ một cái gì ấy. Thế là tao nghĩ bụng phải làm gì đó cho bõ tức. Tao bèn đạp xe qua mặt gã, cằm chếch 45 độ về phía trước. Mày biết không? Gã vẫn giữ cái mặt lành lạnh ấy mới chim cú chứ, còn tao cằm chưa đoàn tụ với cổ thì mắt đã nhìn thấy một vũng nước to tướng trước mặt, ôi, ôi mày ơi, thế là người bạn đáng kính của mày "ma sát… trượt" một quả làm quen với mặt đường bằng một nụ hôn thắm thiết xuống đất, đấy là may chưa ngã vào nước. Tao lồm cồm gượng dậy và ngước ánh mắt cầm tinh con xấu hổ về phía gã đứng thì gã đã bốc hơi...

- … Nhẹ nhàng như một làn gió - Lê Anh đệm vào rồi cười sung sướng làm Uyên không ngần ngại ném vào mặt con bạn một cục tức vĩ đại:

- Có mà bốc hơi như một con gián thì có. Con trai gì mà, thấy con gái ngã không ra đỡ còn thợ lặn mất.

Lê Anh ngắt lời nó:

- Úi chà, thế nếu, mày hãy động cái bộ óc chứa đầy bã đậu loại ba của mày xem, gã vẫn còn đứng đó, nhìn mày và… cười, thì cái ông mặt trời bé con trên mặt mày có lặn nổi không? Hay xấu hổ vục mặt vào bát nước canh mà chết?

- Ừ nhỉ? Gã thật là nhân hậu như một củ đậu í mày ạ! - Uyên lẩm bẩm rồi nguýt Lê Anh một cái -Nhưng mày ơi, người ta nói: Con gái phải kiêu!

Uyên nghỉ mất một buổi học thêm tuần trước. Vậy là đã hai tuần không "phải" gặp con gián kia, Uyên đến hơi muộn, nó vào lớp thì thầy đã bắt đầu đi tóm những kẻ ngủ gật kinh niên. Nó và bộ óc… bã đậu của nó ngạc nhiên khi vừa ngồi phịch xuống ghế thì phía trên chuyền xuống cho nó một thứ: hai tờ giấy ghi bài giảng hôm trước, được chép cẩn thận từ một người rõ ràng là chữ chẳng xấu lắm.

Uyên tóm vai tên kế trên:

- Ê cu, tờ này của ai?

Tên ấy trả lời không nhìn xuống:

- À, của tên cổ dựng.

Uyên không nhịn được tò mò nữa:

- Tên gã là gì vậy?

- Củ su hào quá! Gã đấy mà không biết. Quỳnh.

- Nói năng với chị thế đấy à? - Uyên cấu một cái vào cổ cho gã ré ầm ĩ trước "ánh mắt nhân từ" của thầy. Nó vừa ghi nhớ vào đầu cái tên vừa lè lưỡi: "Mình nợ rồi, 0-1".

- Xì. Nhân bảo như thần bảo. Gã này rất củ đậu mà - Lê Anh ưỡn ngực. Uyên nhét cái đĩa vào dàn, bật play, rồi ngả người ra đệm lắng nghe những giai điệu êm dịu của Until the time is through, nó chun mũi lại:

- Coi như tao chưa nghe thấy gì!

Lê Anh lắc đầu, tủm tỉm:

- Mày dao động rồi đấy! Tin tao không? Tuần sau gã mà mời mà ăn trưa thì mày sẽ trả nợ đấy.

- Ừ, gã mà mời tao ăn trưa thì tao ăn cho gã sạt nghiệp - Uyên chống chế trong hi vọng - Nhưng người ta nói: Con gái phải kiêu.

...

Tuần sau tới thật, dĩ nhiên, thế nhưng lời tiên đoán cũng... tới luôn! Khi Uyên đạp xe qua mặt, Quỳnh gọi rõ to:

- Ê, con bê!

Uyên bóp phanh, chu mỏ:

- Cái gì vậy?

- Đi ăn không?

Chẳng hiểu cái quái gì, chắc chỉ có Lê Anh hiểu, Uyên gật đầu.

Nhưng Quỳnh không dẫn Uyên tới một quán nào đó như nó tưởng. Quỳnh dẫn nó về nhà, một căn hộ tập thể ở tầng một có một tường rào sơn xanh và cây khế sai trĩu trịt trước nhà. Uyên lẩm bẩm:

- Vào đây à?

Quỳnh quay lại:

- Có định ăn không?

Như có ma thuật, Uyên lại gật đầu mới chết. Vừa bước vào nó vừa tự nhủ:

- Đồ lạnh lùng như con thạch thùng.

Quỳnh chỉ cái xích đu con con dưới cây khế, trên đó có một con bé con rất giống Quỳnh đang ngồi gõ một cái bàn phím máy tính rất say sưa, nói vẻ rất hách: "Bảo nó lắp cái bàn phím vào đúng chỗ hộ tôi cái!" và nhảy tót vào nhà. Uyên cười toe toét với con bé để cầu thân, tự hỏi tại sao mình lại rơi vào cái hoàn cảnh kỳ lạ này: Cười cầu thân với một con bé lạ hoắc và yêu cầu nó lắp lại cái bàn phím vào đúng chỗ cho anh nó. Con bé cười toe, để lộ mấy cái răng ăn kẹo sún đen sì, nhảy phắp xuống khỏi cái xích đu và thân thiện kéo tay Uyên vào nhà: "Chị vào đây chơi đi!".

Sau khi trố mắt kinh ngạc nhìn con bé sáu tuổi tự lắp cái bàn phím vào đúng chỗ, Uyên nhìn quanh. Tường dán kín những poster của những ban nhạc nó không biết tên, có lẽ là "rockband". Hai dãy chậu hoa màu đen xếp ngay ngắn gần cửa sổ, nhưng Uyên lại không biết là hoa gì. Uyên với tay lấy một tờ báo, nó suýt bật cười khi đó là một quyển dạy trồng hoa. Uyên giở giở, chăm chú đọc và nhanh chóng nhận biết được các chậu hoa kia là hoa địa lan. "Vậy là gã trồng?".

Nó đọc được mấy trang thì bị ngắt dòng suy nghĩ bởi một thứ người ta định nghĩa là mùi… cơm rang. Quỳnh bê lên nhà ba đĩa cơm rang vàng rộm, ba cốc nước cam. Uyên líu cả lưỡi:

- Quỳnh cũng biết làm cơm rang Dương Châu à?

- Phi hành tỏi, cho thịt gà vào xào, thịt xăn cho lạp sườn, dăm bông, xá xíu, cà rốt, giò tôm và xào, cho thêm mỡ. Bắc một chảo khác, phi thơm hành tỏi đổ cơm vào rang cho khô hạt, độ 10 phút sau cho cái hỗn hợp kia vào, cho 2 lòng trứng đã đánh tan vào cơm trộn đều, cho đậu hà lan, trứng tráng, tiêu, muối, mì chính vào đảo, rồi...

Uyên ngây thơ:

- Rồi sao?

- Rồi ăn chứ sao.

Uyên bật cười. Quỳnh cũng cười theo. Đây là lần đầu tiên Uyên thấy Quỳnh cười. Nụ cười rộng ngoác, chất phác đến bất ngờ...

Hai dãy địa lan cắt bóng xuống mặt sàn, và các lá lan đen sẫm lấp lánh những giọt nước, em Quỳnh vừa ăn vừa nghịch con gấu bông bự đeo trên balo của Uyên. Quỳnh nhặt những hạt cơm con bé làm vãi lên váy. Uyên lắng tai nghe một giai điệu vang lên từ nhà ai đó như lắng nghe trái tim mình đang đập nhịp bất thường.

Nhưng người ta nói... Ôi, mặc người ta!? Cơm rang ngon thật!

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Forever

2. Loving you

3. Descend from the sky - Nhạc phim "Cô nàng đẹp trai"

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: lukhachdem@outlook.com.
Theo: Megafun.vn
__________________________________________________ 
Lukhachdem Chúc Các Bạn 1 Ngày Thật Vui! 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Saturday, March 16, 2013

Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò (Phim Ngắn) - V.A

lukhachdem - Xin lỗi anh chỉ là thằng bán bánh giò” là bộ phim ngắn của sinh viên một trường điện ảnh TP Hồ Chí Minh làm tốt nghiệp. 

Bộ phim kể về mối tình hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng đầy sự mạnh mẽ của anh chàng tên Nam, 21 tuổi và Vy, cô gái hồn nhiên ở tuổi 19. Nam mồ côi cha mẹ, lên thành phố lập nghiệp bằng nghề bán bánh giò. Còn Vy là cô gái nhí nhảnh, dễ thương. Hàng ngày, cô phụ giúp cha mẹ bán hàng ăn vặt ở vỉa hè.



Cuộc gặp gỡ diễn ra mỗi tối của đôi bạn trẻ tạo thành một mối tình thật lãng mạn, ngọt ngào. Những cung bậc cảm xúc, những rung động đầy ngô nghê của đôi bạn trẻ khiến người xem không khỏi khẽ cười vì thích thú. 
Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò,xin loi anh chi la thang ban banh gio, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song
Màn tỏ tình dưới mưa khiến bao người xem xúc động
Tình cảm đến thật tự nhiên, nhẹ nhàng trong trái tim Nam và Vy. Một chiếc mũ đội đầu, vài dòng thư viết vội, một sự ngượng ngùng trao lá thư rồi vội đạp xe đi…Tất cả những điều nhỏ nhặt đó lại làm nên một tình yêu thiêng liêng và sâu đậm trong trái tim Nam.

Chi tiết khiến người xem cảm động nhất có lẽ là màn tỏ tình dưới mưa. Người ta bắt gặp hình ảnh một cô gái băng mình trong làn mưa để gặp người con trai mà mình thầm thương trộm nhớ. Câu nói: “…nhưng em hôm nay nhớ anh, anh có nhớ em không?”, khiến người xem như vỡ òa vì cô gái nói lên được tình cảm của mình. 
Khi chàng trai xóa bỏ sự ngượng ngùng để bày tỏ tình yêu, đôi bàn tay nắm chặt nhau dưới mưa cũng là lúc mắt người xem nhòa lệ vì xúc động. Nhưng tình yêu đẹp đó của đôi bạn trẻ lại vấp phải sự ngăn cản của mẹ Vy. Nguyên nhân cũng chỉ vì Nam là chàng trai nghèo. 

Mặc dù bị cấm đoán, nhưng khi biết cha Vy bị bệnh nặng cần tiền chữa trị, Nam đã mang toàn bộ số tiền đã tích góp bao năm qua để cha Vy làm phẫu thuật. Câu chuyện hẳn sẽ nhanh chóng nhòa đi trong tâm trí người xem nếu như không có một cái kết bi kịch nhưng cũng đầy tính nhân văn. Nam chết bởi một lẽ anh cũng mang trong mình một khối u và vì không có tiền làm phẫu thuật mà Nam đã ra đi nhưng tình yêu của anh thì còn lại mãi.
Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò,xin loi anh chi la thang ban banh gio, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song
Câu chuyện tình bén duyên nhau thật nhẹ nhàng, cảm động và sâu sắc
Chỉ vẹn vẹn có …với kết cấu thời gian không theo trật tự tuyến tính đã thực sự gây ấn tượng mạnh trong tâm trí người xem. Một câu chuyện tình không cần phải đao to búa lớn, không cần thời gian một thời gian dài để chứng minh nó chân thành và sâu sắc. Giá trị nhân văn mà bộ phim mang lại khiến nhiều người phải nghẹn ngào: “Tình yêu là sự cho đi mà không cần nhận lại”.

Sau khi bộ phim được tải lên chưa đầy một ngày, đã có rất nhiều ý kiến chia sẻ về mối tình đẹp nhưng buồn này:
Anh chàng bán bánh giò với tình yêu sâu đậm
MaiLan: "Xem xong clip này mà mình cứ ngồi khóc vì xúc động. Một chuyện tình đẹp nhưng lại đầy éo le, giống như chuyện tình Romeo thời hiện đại vậy. Tình yêu từ muôn đời nay vẫn thế, không phân biệt sang hèn, tuổi tác. Chàng trai trong câu chuyện này vừa đáng thương lại vừa đáng nể. 

Có lẽ trong cuộc sống hiện tại chẳng có ai có thể yêu một cách chân thành, bất chấp tất cả mọi thứ, kể cả tính mạng mình để hy sinh vì người mình yêu như vậy. Một câu chuyện tình đẹp giữa cái xã hội xô bồ, phức tạp, tất cả vì đồng tiền như thế này rất đáng để chúng ta phải suy ngẫm".

   Dony Nguyen: "Tình yêu của họ là một thứ thật đơn giản, ngây ngô nhưng cũng thật sâu sắc, lắng đọng trong tâm hồn".
Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò,xin loi anh chi la thang ban banh gio, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song
Cô nàng Vy nhí nhảnh, hồn nhiên

Nguyenteoks: "Một câu chuyện tình yêu mộc mạc và nhiều cảm xúc!".

Duc Thien Le: "Cảm động thật! Tình yêu là sự cho đi mà không cần nhận lại!"

Trí Nguyễn: "Nghẹn ngào ta chấp nhận sống không cần nhau. Chẳng khác chi trái đất này tồn tài không mặt trời. Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau".

Tuong Nguyen: "1 câu chuyện, 1 bài học. Tôi đã thực sự khóc!"
Nguyễn Thoa: "Quả thực rất cảm động! Nam thật cao cả, tình yêu của cậu ấy đã trao đi là sự hi sinh vô giá nhưng không cần đáp lại. Nếu xã hội thực tại có những người biết yêu thương như Nam và Vy thì sẽ tốt hơn nhiều!".

Trung nguyen: "1 chuyện tình đẹp , lãng mạn nhưng cũng lay động lòng người vì nỗi bất hạnh, trái ngang của cuộc đời. Những móc thời gian trong phim được đảo lộn làm phim hấp dẫn hơn. Đây đúng là 1 phim đáng xem và suy ngẫm về cuộc đời cũng như số phận".
Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò,xin loi anh chi la thang ban banh gio, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song
Màn tỏ tình dưới mưa khiến bao người xem xúc động
Nam Công Tử: "Khóc... vì tớ cũng có trái tim".

Trung Hau Phan Thi: "Nam vẫn là người hạnh phúc, anh ta cũng đã yêu và được yêu. Còn hơn những người sống cả đợi cũng chưa tìm được người yêu thực sự (đúng là thật khó giữa xã hội bây giờ). Nam tuy chết sớm nhưng anh ta đã sống rất xứng đáng, làm tôi nhớ đến một câu nói đã từng đọc: Giá trị của cuộc sống không phải được đo bằng bạn sống bao lâu mà là bạn sống như thế nào".

Quyen nguyen quang:
  • "Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo
  • Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc.
  • Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám.
  • Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn.
  • Nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ.
  • Và hãy tự hỏi ... mình đã làm được gì cho cuộc sống này chưa?"

Nguyễn Nhân: "Tình yêu đẹp hơn gấp vạn lần của những đôi lứa xúng xính xe đẹp, đồ hiệu".
Xin Lỗi! Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò,xin loi anh chi la thang ban banh gio, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song
Vy lặng người trước mộ người yêu
Dang Hai: "Hay và chân thực, còn những mảnh đời kém may mắn hơn chúng ta ở ngoài kia. Giờ nghĩ lại thấy tội họ quá: "Phải chăng tình yêu là thứ gì đó quá xa xỉ đối với tôi?"....:"

The Anh Bui: "Có lẽ lúc anh chàng bán bánh giò hạnh phúc nhất khi nhận được món quà của cô gái bán bánh tráng. Có những thứ quý giá trên đời này được tặng lại không hề quý giá bằng một món quả nhỏ như chiếc mũ. Với anh chàng bán bánh giò, như vậy là quá đủ".

Hole Trunghieu: "Phim cảm động vì anh chàng bán bánh giò hết người thân trên đời nên cái chết là giải thoát! Có lẽ đây là bài học về con người là chính! Tình yêu không đủ giúp anh chàng tồn tại!
Minh Vuong: "Đúng là con người ai cũng có 1 số phận riêng. Nghèo nhưng họ biết trân trọng và nhận được tình cảm thật sự còn hơn nhiều người giàu có nhưng lại nhận được những thứ phù phiếm, giả dối".
Nguồn: hn.eva.vn
Biên Tập: lukhachdem

Thursday, March 14, 2013

Tình yêu bạc hà

lukhachdem - Dành tặng em, cô bé của Kẹo.

1. Kỉ niệm kẹo ngọt.

- 1 ngày tốt đẹp chứ em gái. - Cũng không tốt lắm anh ạ, em bị 1 điểm kém. - Không sao đâu, quá trình học còn nhiều mà, rồi lần sau em sẽ gỡ điểm, đúng không nào. - Vâng! - Sao trông em buồn vậy, em buồn có gỡ lại được điểm đâu.

- Em không buồn chuyện điểm anh ạ, em buồn vì hôm nay bạn Kẹo không đi. - À, thế em liên lạc với bạn ấy chưa. - Bạn đấy không cho em số điện thoại, em có qua nhà bạn nhưng thấy đóng cửa.
Tình yêu bạc hà,tinh yeu bac ha, Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song

- Cứ bình tĩnh đi nào, có thể bạn đấy bận công việc, mai bạn đấy lại đi học. Thôi nào, không nghĩ nữa, tắm rửa rồi ăn cơm, anh nấu xong rồi. - Vâng, em đi đây.

Em gái tôi vẫn là đứa nhạy cảm như vậy, sau chuyện gia đình, nó dừng như lo lắng về tất cả mọi thứ nếu như nó không giống như quy đạo bình thường.

Cô bé Kẹo mà em tôi nhắc đến là một cô bé rất đặc biệt. Ngày đầu tiên tới trường đại học làm thủ tục, em tôi vốn là đứa sợ đám đông, nó gần như phát hoảng khi gặp quá nhiều người. Nhưng thật may mắn, em đã gặp bé Kẹo, bé cho em kẹo ngậm, dẫn em đi xem trường và làm thủ tục. 

Tình yêu bạc hà

May mắn hơn nữa, bé Kẹo học cùng lớp với em tôi và cùng đường đi về nên tôi có phần yên tâm hơn về con bé. Gọi là bé Kẹo vì bé rất thích ăn kẹo và trong túi bao giờ cũng có kẹo. Bé luôn hào phóng chia kẹo cho em tôi và cho cả tôi nếu bất chợt gặp. Rất nhiều lần em tôi muốn hỏi lí do, nhưng nó ngại vì lời tôi dặn em: “Không nên tò mò chuyện của người khác nếu như họ không muốn chia sẻ”. 

Nhiều lần tôi thấy em cầm kẹo về nhưng không ăn, em nói: “Em để giành, nếu nhỡ 1 ngày bạn hết kẹo, em sẽ đưa kẹo này cho bạn, hơn nữa, anh nói ăn kẹo nhiều bị sâu răng mà” rồi em cười tươi bỏ những viên kẹo vào 1 cái hộp nhỏ em tự làm.


- Anh ơi, ngày thứ 3 rồi bạn Kẹo không đi học, liệu có chuyện gì xảy ra với bạn đấy không hả anh? Em tôi gần như òa khóc sau câu hỏi.

- Không có chuyện gì đâu em, có thể bạn đấy đi xa cùng gia đình, một chuyến du lịch thường hơn 3 ngày mà em. Tôi ôm em vào lòng vỗ về, em tôi lo lắng đến tội nghiệp.

- Để anh thử liên lạc với nhà trường xem có số điện thoại liên lạc không nhé.

- Vâng. Em tôi nghẹn ngào trong nước mắt.

Tôi đã nghe ở đâu đó người ta nói rằng: “Người thích ăn kẹo là người trải qua nhiều đắng cay trong đời, họ muốn ăn kẹo hay chỉ cầm kẹo trên tay, để cảm nhận vị ngọt của nó, để xua đi những đắng cay mà họ gặp phải”. Tôi không chắc bé Kẹo có nằm trong trường hợp này không và tôi mong là không.

Tinh Yeu Bac Ha

Tôi đã cố liên lạc với nhà trường để hỏi tung tích em nhưng vô nghĩa, em đã đi đâu đó thật xa và không để lại vết tích gì cho sự tìm kiếm. Nhiều tuần sau đấy, em tôi không gặp lại bé Kẹo nữa, em đã khóc rất nhiều cho nỗi nhớ về bé, cho những kỉ niệm của hai đứa.

2. Bí mật vị bạc hà.

- “Bạn ăn kẹo không?” bạn đấy đã nói như thế và chìa cho em 1 cái kẹo khi em đang ngồi ở tầng thượng anh ạ. Em vui lắm, chúng em lại nói chuyện như chưa có sự biến mất của bạn ấy. Lúc chia tay bạn ấy, em rất buồn, em hỏi bạn ấy có bỏ đi nữa không, bạn đấy nói “Tớ sẽ không đi đâu, tớ sẽ ở bên bạn mà” và cái mắt bạn ấy đầy cương quyết như thế này anh này. Em tôi diễn tả lại đôi mắt ấy với sự vui sướng khôn tả.

- Ừ, bạn ấy quay về rồi, em không được làm bạn buồn để bạn bỏ đi đâu nhé.

- Vâng, em biết rồi mà….

Em tôi vẫn hồn nhiên như thế mà không biết bí mật giữa tôi và bé Kẹo hôm ấy.

Sau ngày bé bỏ đi, trong 1 chuyến tình nguyện tới bệnh viện lao phổi của CLB, tôi vô tình bắt gặp bé. Nhìn em hốc hác trong bộ quần áo bệnh nhân, một tay run run cầm viên thuốc, một tay thì giữ chặt viên kẹo bạc hà. Tôi chạy lại chỗ em, em thần thờ nhìn tôi hỏi:

- “Ơ, anh đi đâu vậy, sao lại vào đây?”

- Ừ, anh đi tình nguyện, em bị sao vậy, sao lại ở trong này, sao em đi mà không nói gì với em gái anh?

- Anh hỏi vừa thôi, em làm gì có sức mà trả lời. Em đi chữa bệnh.

- Em bị bệnh, bệnh gì?

- Em bị u ở gần ống khí, mới đầu, người ta nói nó không phát triển, nếu không thở được thì em cứ ngậm kẹo bạc hà, sẽ dễ thở hơn. Nhưng thời gian rồi mà nó không đỡ, em đi khám lại thì nó đã quá to, người ta nói không mổ được và em ở đây……

Em bỏ lửng câu nói, tôi sốt ruột hỏi lại:

- Em ở đây chờ chết á?

- Vâng, chứ anh nói phải làm sao.

- Thế còn em anh, em không nghĩ nên để nó biết à, em với nó thân nhau thời gian dài như thế, em không thấy thương nó sao?

- Em không muốn ai buồn vì em cả, cứ để mọi người nghĩ em đi đâu đó thật xa còn hơn. Đến khi phát hiện ra thì sự oán hận trong họ sẽ lớn hơn nỗi đau mất em.

- Em ích kỷ lắm.

- Vâng, con người em vốn vậy.

Tôi không thể cãi nhau với em nữa, một phần vì em là bệnh nhân, phần khác tôi còn phải làm công việc tình nguyện của mình. Tôi nói: “Em nghỉ đi, tí anh quay lại” em chỉ gật đầu không nói gì, trạng thái buông xuôi của con người khi số phận sắp cướp đi sự sống.

- Em có điều gì muốn nhắn lại với em anh không? Tôi hỏi em khi xong việc.

- Có, anh nhắn với bạn ấy “Đừng buồn nhé, hãy vui khi tớ đi sang thế giới bên kia, chúng ta là bạn thân mà, sang đấy tớ sẽ sống hạnh phúc thêm phần của cậu, ở lại cậu cũng phải sống thêm phần hạnh phúc cho tớ. Cậu không được buồn, cậu buồn tớ sẽ không vui đâu, bạn thân tớ, hãy vui nhé”. Vậy thôi.

- Thế thôi à.

- Vâng, thế thôi, cảm ơn anh.

- À, anh không được kể cho bạn ấy buổi gặp này, nếu không em sẽ trách anh.

- Ừ.

- Anh hứa đi.

- Anh hứa.

Vì chẳng thể làm được gì trước thái độ bất cần của bé Kẹo nên tôi đành chấp nhận ra về. Tôi không nói với em vì lời hứa với bé. Tôi cũng như em, đành chấp nhận sự thật quá đau lòng. Thỉ thoảng sau lần ấy, tôi có vào thăm em, thái độ em vẫn vậy, nhưng sắc mặt có vẻ khá hơn. Và lần cuối cùng em nói: “Dù không có nhiều hi vọng nhưng mai em sẽ chuyển sang bệnh viện nước ngoài. Chào anh nhé”. Tôi ôm em lần cuối, lòng xót xa khi thấy em gầy đi. “À có kẹo cho anh, mang về cho bạn ấy hộ em nữa nhé”. Em dúi vào tay tôi mấy viên kẹo bạc hà và chúng tôi chia tay nhau.

3. Kẹo bạc hà.


Ngày ba chúng tôi đi chơi với nhau, em đã cười rất nhiều, em nói toàn bộ những gì em đã trải qua cho em gái tôi nghe. Em nói, khi mất đi bố, em tưởng như suy sụp vì bố là chỗ dựa vững chãi của hai mẹ con, nhưng vì mẹ quá đau lòng mà không chắc sống nổi nên em phải cố gắng để làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ. 

Ngày mới biết bệnh khó chữa, em đã chấp nhận buông xuôi. Nhưng khi bác sĩ nói có hi vọng, em đã chăm chỉ uống thuốc và tập các bài luyện khí vì em muốn sống để thực hiện lời hứa với em gái tôi “Tớ sẽ cho cậu kẹo mỗi ngày đến khi nào cậu lấy chồng”. 

Và khi nằm trên bàn mổ, hình ảnh người mẹ cô đơn của em, hình ảnh đứa em gái tôi khóc khô nước mắt đã tạo cho em động lực giành lấy hi vọng của đời mình. Ca phẫu thuật thành công ngoài mong đợi mang em trở về với cuộc sống mà em là một phần không thể thiếu.
Theo: Blogviet.com.vn

Sunday, March 10, 2013

KIẾP SAU ANH CHỜ EM Ở ĐÂU?

Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng.

 Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. 
Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian…

Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. 

Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang…

Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì.

Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. 

Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài…


Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần…

Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên.

Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. 

Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn…

Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì…

Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa. 

Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len… mang cho con!”. 

Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi…

Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu…


Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.

Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: “Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”. Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!”

Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi:

“Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”
Truyen.viet.pro

Monday, March 4, 2013

Truyện Ngắn Mộc Miên

lukhachdem - Dường như bên Khang, Quyên thấy mình trẻ lại, một tâm hồn yêu mới, muốn trút bỏ hết những kí ức về cuộc tình cũ, muốn lau sạch những phấn son, những hào nhoáng bên ngoài, chỉ muốn giản dị, trở về đúng với con người của Quyên.

Vào một sớm tháng ba, ở nơi ấy – nơi có tên là Mộc Miên Quán.
>> Anh và em, viết cho những điều không trọn vẹn – P1 
>> Anh và em, viết cho những điều không trọn vẹn – P2
Chiếc chuông nhỏ rung lên, kêu leng keng, chiếc chuông vẫn ở đó – sau cánh cửa, bao năm nay để mỗi lần có vị khách nào tới, là lại reo lên chào đón.

Quyên nhẹ nhàng bước vào quán – nơi mà cô thường xuyên ghé tới, nhưng hôm nay đây, có một sự xáo trộn kì lạ, không phải từ không gian quán, mà chính từ trong lòng Quyên. Nhi – cô phục vụ bàn đã quá quen với sự xuất hiện của Quyên – chạy tới mừng rỡ, nhưng rồi, nụ cười lại tắt lịm trên gương mặt khi thấy Quyên mang theo một chiếc vali lớn cùng những túi đồ lớn nhỏ trên tay. Phải đến rất lâu sau, Nhi mới thốt nên lời:

- Chị Quyên! Chị định đi đâu thế? – chưa nói hết câu mà Nhi đã nước mắt lưng tròng.

Quyên đặt túi hành lý xuống, bước tới bên Nhi, áp đôi bàn tay lên má cô bé rồi nói như dỗ dành một đứa trẻ:

- Thôi nào! Đừng khóc! – Quyên cũng nghẹn lại – Đến lúc chị phải ra đi rồi…

- Nhưng…nếu anh ấy trở về…

Quyên chỉ lắc đầu, không để cho Nhi nói hết câu. Quyên không muốn bất cứ ai gieo vào lòng cô những hi vọng để rồi trái tim lại phải chịu đựng thêm tổn thương. Cái thứ hi vọng mà suốt bao ngày tháng qua Quyên đã tự thắp lên cho mình, quá nhiều và quá đủ cho một chuyến hành trình. Quyên sẽ trở về nơi mà cô sinh ra, cùng với hành lý là một trái tim tan vỡ, sân ga cuộc đời không còn đợi cô nữa rồi…

Quyên bước tới chiếc bàn quen thuộc đặt tại góc nhỏ của quán, nơi ấy cạnh khung cửa sổ với những dàn hoa li ti màu tím. Cô ngồi xuống, trút một tiếng thở dài thật khẽ trước khi ngước lên nhìn qua khung cửa sổ. Ở trong cái quán nhỏ bé này, người ta lại có thể nhìn được cả một thế giới rộng lớn bên ngoài: nhìn hè phố, nhìn dòng người tấp nập cùng xe cộ, nhìn ánh chiều đổ xuống trên cành cây gạo trước hiên…

Có lẽ bởi thế mà chủ quán đặt cho nó cái tên: Mộc Miên Quán. Ít người biết rằng hoa gạo còn có tên là Mộc Miên, nghe mỹ miều và bay bổng hơn nhiều lắm. Năm nay hoa gạo nở muộn, Quyên sẽ không chờ hoa gạo nở nữa, không phải vì Quyên không còn yêu loài hoa này nữa, Quyên vẫn còn yêu rất nhiều cái màu đỏ rực của những cánh hoa mong manh ấy. Chỉ là vì Quyên không thể ngắm nó một mình, màu đỏ rực ấy cùng với nắng sẽ chỉ thiêu đốt tâm hồn Quyên, trái tim Quyên mà thôi…

***

Ngày ấy…

Khang đẩy cánh cửa, chiếc chuông nhỏ rung lên leng keng, Nhi thích thú chạy tới bên:

- A! Anh Khang! Anh về rồi đấy ư? Có quà gì cho em không thế? – Nhi nũng nịu.

- Chỉ quà là nhanh thôi! Có đây! – Khang vừa nói vừa bước tới chỗ ngồi quen thuộc của mình – nơi góc quán có khung cửa sổ với những dàn hoa li ti màu tím. Khang kéo chiếc khóa của balo và lôi ra một tập ảnh, khẽ bỏ chiếc thun và xếp cẩn thận những tấm ảnh lên mặt bàn. Nhi bước tới cùng cốc cà phê sữa nóng – thức uống quen thuộc của Khang.

- A! Cồn cát hả anh? – Nhi trầm trồ khi thấy những bức ảnh của Khang đặt trên tấm khăn trải bàn caro.
Khang mỉm cười và nói:

- Quà của em đây, thích tấm nào?

Nhi nhìn quanh mấy tấm, đắn đo nghĩ ngợi dữ lắm. Lần nào cũng vậy, sau mỗi chuyến đi phượt, Khang lại chụp những tấm ảnh, và tặng 1 tấm cho Nhi. Nhi thích nhiếp ảnh, thích nghệ thuật – giống Khang – và đi làm thêm ở Mộc Miên quán để có đủ tiền mua một chiếc máy ảnh chuyên dụng cho thỏa đam mê. Nhi cầm lên một tấm ảnh – cái mà có những cồn cát cao ngất, gió đang xoáy tung cát lên cùng với ánh hoàng hôn:

- Em thích tấm này!

Khang khẽ mỉm cười rồi nhâm nhi tách cà phê và nhìn ra khung cửa sổ – nơi những chùm hoa gạo đang hé. Chẳng hiểu sao, sau mỗi chuyến đi phượt dài ngày khắp nơi từ rừng núi đến biển đảo, từ thành thị đến nông thôn… Khang chỉ thích tới đây, ngắm hoa gạo qua khung cửa sổ này, cảm giác bình lặng đến lạ lùng.

Một ngày, khi Khang lang thang trên những con đường để chụp những tấm ảnh, Khang rẽ vào một khu tập thể đã cũ, Khang muốn lên trên cao để phóng tầm mắt xuống. Buổi trưa, khu tập thể yên ắng, có lẽ mọi người đang ngủ trưa. Khang chạy lên sân thượng của khu nhà. Quần áo trên đó phơi ngổn ngang, có một thứ mùi xà phòng quyện với mùi thức ăn quen quen mà lại lạ lẫm, thú vị. Khang hít hà cho đẫy lồng ngực, cho thỏa thích, như thể Khang tìm thấy một sự bình dị, ấm áp của không khí gia đình – cái cảm giác mà đã từ rất lâu rồi Khang không thấy. Bố mẹ Khang chỉ lo kiếm tiền, mang về cho Khang thật nhiều tiền, còn Khang chỉ có thú vui là phượt, thoát ra khỏi căn nhà với bốn bức tường, những bữa cơm chẳng ai về ăn đúng giờ. Khang bắt đầu cảm thấy đói bụng, để quên đi cái đói, Khang tìm một chỗ trống trên nền gạch và nằm dài ở đó, cảm giác quanh mình là thứ mùi gia đình, ánh nắng nhẹ hiếm hoi cuối mùa xuân, gió hiu hiu khẽ thổi, Khang ngủ quên lúc nào không hay. Rồi Khang chợt tỉnh giấc bởi tiếng cãi cọ đâu đó, hình như nó phát ra từ tầng bốn của khu nhà tầng áp sát với sân thượng.

- Cô nghĩ tôi cũng từng yêu cô thật lòng sao? Cô nhầm rồi, chúng ta cũng như nhau cả thôi, lừa dối, lợi dụng, toan tính, chúng ta là một cặp đẹp đôi đấy! – Giọng anh chàng kia mỉa mai, rồi anh ta cười lớn – Sao? Sao cô không nói gì nữa? Đừng có khóc trước mặt tôi, giả tạo lắm! Chẳng phải từ trước đến giờ, ánh mắt và nụ cười của cô, chỉ là chiếc mặt nạ hoàn hảo đó sao?

- Đúng thế đấy, thế nên…chia tay nhau tại đây thôi… – Giọng cô gái ấy trở nên vô cảm.

- Tất nhiên rồi, phải chia tay chứ! Chào! – Anh chàng kia nói rồi, bỏ đi, chỉ còn lại cô gái đứng đó, hai hàng nước mắt lã chã.

Bất giác, Khang cầm trên tay chiếc máy ảnh và chộp lấy khoảnh khắc ấy, không phải Khang muốn chụp trộm, mà chỉ vì Khang không muốn đánh mất đi hình ảnh người con gái ấy ngay lúc này. Hình ảnh mà khiến trái tim Khang như bị bóp nghẹt, tức thở. Rồi như nhận ra sự có mặt của Khang, cô gái xấu hộ, gạt vội dòng nước mắt rồi cũng bỏ đi vội vã như anh chàng kia. Nhìn bức ảnh trong máy, Khang không thể nào kìm được lòng mình, đôi mắt buồn sâu thẳm ấy, dòng lệ ấy cứ ám ảnh Khang. Và Khang quyết định tới tìm cô gái ấy một lần nữa. Khang đã đứng chờ rất lâu ở hành lang tầng bốn, chờ tới khi tối muộn, khi mà hầu khắp cánh cửa ở khu tập thể đã khóa trái, những ánh đèn hắt ra tắt dần, chỉ có mình Khang đứng giữa bóng tối ấy. Chợt Khang nghe thấy tiếng lộc cộc của đôi giày cao gót, tiếng bước chân loạng choạng. Hình ảnh cô gái dần hiện ra trong bóng tối, chuếnh choáng men rượu, quện với hương nước hoa cùng mùi son phấn, mệt mỏi và kiệt sức. Khang chạy tới đưa tay ra đỡ lấy cái dáng hình liêu xiêu, không thể đứng vững của cô.

- Anh…là ai? – Cô gái nheo mắt nhìn Khang.

- Tôi…- Khang ấp úng – Tôi là… – vừa nói vừa rút trong túi ra tấm ảnh của cô – Tôi chỉ muốn…trả lại tấm ảnh này cho cô, tôi không phải có ý chụp trộm hay nghe lén câu chuyện của hai người, chỉ là…

- À!… – Cô gái giằng lấy tấm ảnh, xé tan thành nhiều mảnh một cách giận dữ, rồi ném thẳng vào người Khang như trút bao nỗi tức giận lên Khang – Về đi! Tôi không có gì để nói với anh – Rồi cô gái ấy lại bước đi loạng choạng.

- Tôi…tôi chỉ muốn xin lỗi…

Rầm!!! – Cánh cửa phòng đóng sầm lại trước mặt Khang.

Khang trở về mà lòng nặng trĩu. Cái vẻ ngoài bóng bẩy, son phấn kia, cái thái độ bất cần, khó chịu của cô gái ấy càng làm Khang muốn tới gần, càng muốn hiểu về cô nhiều hơn. Khang quyết tâm sẽ không bỏ cuộc. Ngay hôm sau, anh tới khi tập thể, chờ đợi…và rồi anh chỉ nhận được sự im lặng từ cô, cùng tiếng sập cửa cái rầm cũng như ngày hôm qua. Hôm sau, hôm sau nữa, hôm sau nữa nữa… Khang vẫn kiên trì đứng đợi, những người dân khu tập thể bắt đầu xì xào, nhìn Khang, chỉ trỏ, nhưng Khang không quan tâm. Duy chỉ có một điều khiến Khang cảm thấy vui hơn mỗi khi chờ đợi, đó là cô gái ấy, mỗi ngày qua đi, lại trở về sớm hơn, bớt hơi men hơn, và cánh cửa kia, ngày qua ngày lại đóng nhẹ nhàng hơn. Một ngày, khi đó Khang quyết định tới với một bó hoa thật lớn trên tay – một buổi chiều nắng vẫn nhẹ và gió vẫn thổi hiu hiu như cái ngày đầu tiên Khang đặt chân tới khu tập thể này. Cô gái trở về và ngỡ ngàng khi chàng trai cầm bó hoa trên tay.

- Tặng cô này! – Khang nói cụt lủn như thể không biết nói gì cả, hết sức bối rối và lúng túng.
Cô suýt thì bật cười trước bộ dạng lóng ngóng của Khang:

- Này cậu, sao ngày nào cậu cũng tới đứng trước cửa phòng tôi thế hả? Cậu có nghĩ hàng xóm sẽ bàn tán gì không? Nếu là vì tấm ảnh kia thì cậu không phải làm như thế nữa đâu, tôi quên rồi. Mà trông cậu có vẻ còn trẻ, cậu còn là sinh viên có phải không?

Khang ngượng nghịu gật đầu:

- Sinh viên năm thứ 4 rồi.

Cô gái bật cười, nụ cười tươi tắn, đầi tiên xuất hiện trên gương mặt cô từ lúc cô gặp Khang:

- Vậy cậu kém tôi những 5 tuổi cơ đấy. Bó hoa này…tôi sẽ nhận…hòa nhé. 

Rồi cô gái ấy lại bước về phòng.

- Khoan đã! Em tên Khang, chị tên gì?

- Quyên.

Suốt cả ngày hôm ấy, Khang như một kẻ say, chuếnh choáng, ngây ngất. Nếu bây giờ có ai hỏi Khang: “Có tin vào tình yêu sét đánh không?” thì Khang sẽ trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ là: “Có!”

Quyên cắm bó hoa vào bình và đặt trên bàn, có một thứ gì đó tươi mới đang tưới vào cuộc sống cằn cỗi của Quyên…

Khang lại tới khu tập thể đợi Quyên.

- Lại tới tìm chị có chuyện gì nữa đây?

- Quyên này… Chúng ta đừng xưng hô chị em có được không?

Quyên bật cười, nụ cười hiếm hoi mà Khang đã từng nhìn thấy, nó đẹp lắm…

- Cậu kém tôi những 5 tuổi, không xưng chị em thì là gì bây giờ?

- Bằng tên! Chỉ có Khang…và Quyên…không có tuổi tác nào ở đây hết!
Quyên nhíu đôi lông mày và đưa ánh mắt dò xét trên gương mặt Khang. Không để giây phút ấy làm mình thêm lúng túng, Khang nắm ngay lấy tay Quyên kéo đi.

- Này! Đi đâu thế? – Quyên tỏ vẻ khó chịu cho dù vẫn đi theo Khang. Khang đưa Quyên lên sân thượng.

- Quyên hãy nhắm mắt, hít thật sâu vào, xem có thấy điều gì không?

- Mùi xà phòng.

- Đúng thế, mùi xà phòng, bình dị và tĩnh lặng đúng không?

Quyên đã lên đây rất nhiều lần, nhưng chưa từng nhận ra cái hương thơm mát của mùi xà phòng, nó lại bình yên đến thế. Dường như cơn bão lòng như đang lắng xuống trong cái khoảnh khắc này đây, khi Quyên đứng cạnh Khang, hít hà hương xà phòng man mát. Ánh hoàng hôn vẫn dịu dàng, gió vẫn khẽ thổi như đang hát bên tai một khúc tình ca. Tình yêu của họ bắt đầu nhẹ nhàng như thế đấy. Những ngượng nghịu ban đầu của cách xưng hô cũng dần tan biến đi, giữa hai người không tồn tại khoảng cách tuổi tác. Khang chỉ biết rằng, Quyên là người con gái mà Khang muốn che chở và bảo vệ, Khang tự hứa rằng, lần đầu tiên anh gặp Quyên là khoảnh khắc nhìn thấy Quyên khóc, đó cũng sẽ là lần cuối cùng, bởi từ nay, Khang sẽ chỉ đem đến cho cô nụ cười mà thôi.

Dường như bên Khang, Quyên thấy mình trẻ lại, một tâm hồn yêu mới, muốn trút bỏ hết những kí ức về cuộc tình cũ, muốn lau sạch những phấn son, vứt bỏ những bộ quần áo diêm dúa, những đôi giày cao gót lênh khênh, những hào nhoáng bên ngoài, chỉ muốn giản dị, trở về đúng với con người của Quyên. Tình yêu chân thành của Khang khiến Quyên thay đổi hoàn toàn, trái tim lần đầu loạn nhịp, khao khát yêu và khao khát được yêu. Quyên học cách yêu thương như một đứa trẻ chập chững tập bước đi, yêu thương bản thân, yêu cuộc sống, và yêu Khang. Quyên thầm cảm ơn trời đã mang đến cho Quyên một món quà tuyệt vời – Khang.

Khang đưa Quyên cùng đi phượt, cùng chụp những tấm ảnh, cùng tới Mộc Miên Quán để ngắm chúng. Khang đã kể cho Quyên nghe về sự tích hoa gạo. Câu chuyện kể về mối tình thủy chung, say đắm của đôi trai gái dù cho họ không đến được với nhau, phải cách rời nơi trần gian và tiên giới. Người con gái dưới trần đã xin Ngọc Hoàng cho cô biến thành một loài cây thân thẳng, vươn cao, rễ bám sâu vào lòng đất để vững vàng trước mọi giông bão, đợi chờ chàng trai. Chiếc khăn màu đỏ buộc trên tay cô gái – tín vật tình yêu của hai người bỗng biến thành những bông hoa năm cánh rực lên sắc đỏ như màu lửa đốt vào mỗi độ tháng ba. Người ta bảo, nếu ai yêu nhau mà được cây gạo chứng giám, thì tình yêu sẽ nồng nàn và bền chặt lắm.

Có lần Khang bảo muốn giới thiệu Quyên với bạn bè của Khang. Quyên miễn cưỡng nhận lời bởi Quyên biết điều gì tới sẽ tới. Những lúc bên Khang, đúng là giữa 2 người không có khoảng cách gì về tuổi tác, nhưng bạn bè của Khang sẽ nghĩ gì khi Khang yêu một người con gái hơn Khang những 5 tuổi?

Những người bạn của Khang, họ chào Quyên là chị, họ bàn tán, xì xào, họ nói những câu chuyện thời sinh viên – những thứ mà Quyên không còn nhớ rõ nữa, năm tháng qua Quyên sống với nỗi lo cơm áo gạo tiền, những toan tính trong tình yêu, dường như Quyên chưa từng có quãng đời sinh viên trong sáng và vô tư như họ. Khang vẫn cười nói với những người bạn, mải mê với những câu chuyện lạ lẫm ấy, bỏ mặc Quyên. Quyên bỗng chốc cảm thấy mình lạc lõng giữa những con người này, giữa cuộc sống của những con người này. Trên đường về, Khang nắm lấy tay Quyên bước đi, nhưng Quyên đã giằng ra, ánh mắt nhìn Khang như trách móc: tại sao Khang lại đưa Quyên tới buổi gặp mặt này, rồi bỏ rơi Quyên giữa những câu chuyện mà Quyên không thể nói gì, không thể hiểu được, những lời xì xào, những ánh mắt dò xét…


Khang dường như hiểu ra tất cả từ đôi mắt biết nói của Quyên, Khang ghì chặt lấy Quyên, ghì chặt đôi bờ vai đang run lên vì những cái nấc nghẹn, đặt đầu Quyên ngả vào ngực mình và thì thầm:

- Khang xin lỗi… Chỉ là Khang muốn nói cho cả thế giới này biết rằng chúng ta yêu nhau thôi…Sẽ không bao giờ Khang bỏ rơi Quyên như hôm nay nữa…Khang hứa đấy…

Vậy mà giờ đây, Khang thất hứa, Khang bỏ lại Quyên giữa dòng người xuôi ngược, với những nỗi dằn vặt, day dứt, nỗi nhớ Khang đến quay quắt, bên ly cà phê sữa, giữa hàng trăm tấm ảnh 2 đứa đã chụp…và một mùa hoa gạo nở muộn. Những bông hoa đã không nở như đã hẹn từ mùa trước…

- Nhi, em có thể giúp chị chuyển cho anh ấy cuốn album này được không, nếu anh ấy quay về…

Bức ảnh cuối cùng mà 2 đứa chụp chung là ngày sinh nhật Quyên, cũng chính là lần cuối Quyên gặp Khang. Hôm ấy, Khang đã chuẩn bị rất nhiều: bánh sinh nhật, nến, hoa hồng… Một ngày mà đáng ra Quyên phải là người hạnh phúc nhất, nhưng…

Khang đã tặng Quyên một chiếc lắc tay bạch kim đắt tiền. Quyên tức giận trả lại cho Khang và trách Khang sao lại hoang phí khi chưa làm ra tiền như thế. Dù cho Khang đã ra sức giải thích:

- Chỉ là Khang thấy nó hợp với Quyên thôi, Quyên hãy nhận lấy như nhận tình cảm của Khang dành cho Quyên.

- Khang à! Tiền bạc không đo được tình cảm của con người, Quyên đã từng bị tiền bạc làm cho mù quáng, Quyên không muốn Khang như vậy.

- Sao lúc nào Quyên cũng nhắc tới tiền với Khang thế? Khang không phải con người như vậy. Bao lần đi ăn với Quyên, Quyên đều không cho Khang trả tiền, Quyên nói Quyên đi làm có tiền, còn Khang còn đi học, đã bao giờ Quyên nghĩ đến cảm nhận của Khang lúc ấy chưa?

- Quyên làm vậy là sai à? Bố mẹ Khang cho Khang nhiều tiền lắm sao ? Khang muốn chứng tỏ tình yêu của mình bằng thứ vật chất này, bằng cách rút ví ra trả tiền cho mỗi bữa đi ăn ư ?

Cuộc cãi vã kết thúc khi Khang cầm lấy chiếc lắc và bỏ đi. Khang đã khóc, chưa bao giờ Khang thấy cuộc sống lại khó khăn đến thế. Người mà Khang nghĩ hiểu Khang nhất thì giờ đây lại nói với Khang những lời như hàng trăm, hàng nghìn mũi dao đâm vào tim Khang thế này. Yêu thương, che chở một người chẳng hề dễ dàng như Khang nghĩ, nhất là với một người con gái hơn Khang những 5 tuổi. Khang cắt đứt liên lạc với Quyên, không còn tới Mộc Miên Quán, lao vào những chuyến phượt dài ngày, lang thang khắp nơi như để quên đi hình ảnh của Quyên.

Còn Quyên, Quyên ngồi lặng rất lâu sau giây phút ấy, có cái gì đó đang vỡ vụn trong Quyên. Cô không chạy đuổi theo Khang, không tìm Khang, không một lời xin lỗi. Có một điều mà có lẽ Khang không hề biết. Thực tâm Quyên không muốn nói ra những lời cay nghiệt ấy. Không phải Quyên không hiểu tình cảm chân thành của Khang, mà chỉ là Quyên cảm thấy ngày qua ngày, mặc cảm càng lớn dần lên trong cô. Mặc cảm về tuổi tác, mặc cảm về sự khác biệt của hoàn cảnh gia đình. Có lẽ Quyên đã quá hạnh phúc trong tình yêu mà quên mất bản thân mình là ai. Hạnh phúc ấy, Khang đã mang tới và đặt vào tay Quyên, nhưng Quyên thấy mình không xứng đáng. Đã đến lúc phải tỉnh dậy khỏi giấc mộng Lọ Lem, đã đến lúc phải trả lại bộ xiêm y lộng lẫy, chiếc xe bí ngô và đôi giầy thủy tinh này. Thứ hạnh phúc ấy quá xa xỉ với Quyên. Cánh cửa trái tim Quyên lại một lần nữa khép lại…

Nhưng ngày qua ngày, Quyên bỗng nhận ra Quyên không thể sống thiếu Khang, không có Khang, cuộc sống với cô khó khăn hơn, ngay cả thở, Quyên cũng tưởng chừng mình không thể thở được nữa rồi. Quyên vẫn tới Mộc Miên Quán, vẫn ngồi ở góc bàn đó, vẫn nhìn ra ngoài khung cửa sổ như ngày Khang còn ở đây bên Quyên, vẫn đợi ngày hoa gạo nở, Khang đã hứa sẽ cùng Quyên ngắm cơ mà…

Có lẽ cả Quyên và Khang đều cần thời gian để suy nghĩ về tình yêu của 2 đứa. Khang cần nhận rõ xem liệu tình yêu Khang dành cho Quyên có phải là những rung động nhất thời, nông nổi và bồng bột của tuổi trẻ hay không. Còn Quyên cần thời gian để biết xem liệu tình yêu của Quyên có đủ lớn để xóa bỏ đi những mặc cảm? Cả 2 đều phải tĩnh lặng để tìm cho mình câu trả lời.

Chiếc chuông cửa kêu leng keng, Khang bước vào trong ánh mắt ngỡ ngàng của Nhi, Nhi reo lên:

- Anh Khang ! Sao giờ anh mới quay lại ? Chị Quyên đi rồi, cách đây 1 tuần… chị ấy kể từ ngày anh đi, hôm nào cũng tới đây, ngồi ở chỗ ấy, và buồn lắm. Chị ấy gửi cho anh cuốn album này – Nhi vừa nói vừa khóc.

Khang cầm cuốn album từ tay nhi, lật giở từng trang, những bức ảnh được Quyên dán cẩn thận và những dòng chữ nắn nót bên dưới. Một trời kí ức bỗng ùa về, cào xé lòng Khang, những tháng ngày vừa qua, Khang đã tới rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, nhưng chưa khi nào trong tâm trí Khang, hình ảnh của Quyên phai nhạt đi, tình yêu anh dành cho Quyên lớn hơn anh tưởng tượng. Cuối cuốn album, Quyên đã viết: Khang à, hoa gạo khi nở sẽ đẹp lắm đúng không, vào tháng ba ấy. Chẳng biết Khang có trở về cùng Quyên ngắm hoa gạo nở không. Nếu ta nhận ra ta không thể sống thiếu nhau, thì lúc đó hãy tìm nhau Khang nhé !

Khang vụt chạy đi… tìm Quyên… giữa những ngày tháng ba… Những bông hoa gạo nở muộn đấy, nhưng lại tươi thắm hơn, rực rỡ hơn, đỏ rực cả một góc trời. Hoa gạo biết rằng: tình yêu đích thực sẽ làm nên những điều kì diệu!
Nguồn: kenh14