Showing posts with label đồng nghiệp. Show all posts
Showing posts with label đồng nghiệp. Show all posts

Tuesday, May 7, 2013

Muốn ly dị vì vợ sỉ nhục đồng nghiệp của tôi

Vợ tôi gọi cô ấy ra quán cà phê, thẳng tay cho một cái tát trời giáng và chửi bới những lời thậm tệ, lại còn nói nếu không đi khỏi công ty thì việc gì cũng dám làm. 


Biết chuyện, tôi thấy không thể yêu vợ; tình cảm, sự trân trọng, chia sẻ và thương cảm không cánh mà bay.

Tôi có một người đồng nghiệp kém 6 tuổi, vô cùng thông minh, xinh đẹp, giỏi giang, ly dị chồng, sống một mình nuôi con gái khôn lớn. Nhiều người muốn cưới, cô ấy không chấp nhận, nói việc nuôi con khôn lớn là quan trọng nhất đời.
Muốn ly dị vì vợ sỉ nhục đồng nghiệp của tôi

Công ty chúng tôi làm ăn khá thuận lợi, mỗi lần đi công tác cùng nhau vợ tôi làm ầm lên, thực tế tôi và cô ấy chẳng có bất cứ điều gì khuất tất. Nói cho đúng hơn, tôi trân trọng cô ấy chứ không có bất kỳ suy nghĩ gì khác ngoài tình cảm đồng nghiệp.

Có lần công ty đi họp ở Malaysia, hai người kia có việc gấp nên bay về trước, tôi và cô bạn ở lại đàm phán tiếp, về vào ngày hôm sau. Vợ tôi đã dò tìm danh sách chuyến bay chỉ có hai người, kết luận là tôi với cô ấy có chuyện nên ở lại chơi với nhau. Tôi rất bực, vẫn kiên nhẫn giải thích cho vợ. Tôi đã nói với vợ tất cả những suy nghĩ rằng tôi đang làm việc nghiêm túc nhưng vợ cứ giận dỗi, làm loạn nhà cửa, nói xa nói gần. Có lúc gặp cô ấy, vợ còn thể hiện thái độ làm tôi rất khó xử.

Một hôm cô ấy đi công tác Sài Gòn cùng tôi, chẳng may bị ngã gẫy chân, tôi phải đưa vào viện. Lúc đó tôi cuống cuồng ký tên theo hướng dẫn của nhân viên y tế, cô y tá nghĩ tôi là chồng, bảo tôi ký. Tôi ký vội rồi chạy theo vào phòng mổ xem tình hình bạn thế nào.

Mấy tháng sau vợ biết chuyện, yêu cầu tôi nói rõ việc cô ấy nhập viện, tôi kể lại rõ ràng mọi chuyện. Vợ không tin, yêu cầu tôi không làm việc với cô ấy nữa, tôi nói không thể làm như vậy. Vợ tôi đòi ly hôn, công bố với con cái tôi cặp bồ.

Tôi không thể mất cô đồng nghiệp tốt như thế, chúng tôi minh bạch, hiểu nhau và hỗ trợ nhau rất tốt, công ty tăng trưởng không ngừng. Giờ vợ tôi bắt phải dừng không được hợp tác nữa, thật là vô lý nên tôi đã phản kháng kịch liệt. Vợ bảo: "Cô ta xinh đẹp thế, trắng nõn nà, thông minh giỏi giang, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Tôi thấy hết sức mệt mỏi với suy nghĩ của vợ mà không thể giải thích được cho vợ hiểu.

Có lần vợ hẹn cô bạn đồng nghiệp của tôi ra ngoài quán cà phê nói chuyện, không biết vợ tôi nói gì nhưng sau 2 tuần tôi thấy cô ấy nói con gái đi du học, xin nghỉ không làm việc nữa, đề nghị tìm người mua lại số cổ phần của cô ấy ở công ty. Tôi đã đoán ra mọi chuyện, cố gặng hỏi nhưng bạn tôi không nói gì, chỉ nói là việc cho con cái là việc lớn cả đời, kiên quyết ra đi.

Từ khi bạn tôi nghỉ việc, bán lại cổ phần cho người khác, tôi khá đơn độc trong chính công ty mình. Có những lúc bế tắc tôi thấy thiếu một người hiểu, mềm mỏng giải quyết những việc tôi không thể làm, động viên những lúc tôi căng thẳng, mạnh mẽ những lúc tôi đuối sức. Lúc này tôi mới thấy mất đi tri kỷ đau đớn tới mức nào.

Mãi sau này tôi mới biết qua lời kể của một người thân của cô đồng nghiệp rằng, vợ tôi gọi cô ấy ra quán cà phê, thẳng tay cho một cái tát trời giáng và chửi bới những lời thậm tệ, lại còn nói nếu không đi khỏi công ty thì việc gì cũng dám làm. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao bạn tôi nhất quyết ra đi.

Tôi biết lỗi lớn thuộc về mình, điều tôi thấy rõ nhất là không thể yêu vợ tôi, tình cảm, sự trân trọng, chia sẻ và thương cảm đều không cánh mà bay, mặc dù tôi không hề có bất cứ mối quan hệ ngoài luồng nào. Tôi sẽ ly dị vợ. Chắc chắn rồi.

Theo: Vnexpress.vn -Đức

Bạn gái lả lơi với đồng nghiệp

Trong bảng tin nhắn với anh đồng nghiệp có những từ ngữ nũng nịu, đưa đẩy mà hằng ngày em chỉ dành cho tôi vào những lúc có hai đứa bên nhau, trên giường ngủ. 


Tin nhắn thứ hai với chị gái, họ bàn về việc em phá thai, cái thai đó khoảng 9 tuần tuổi.

Tôi là một thanh niên chưa vợ, sinh ra lớn lên trong gia đình công nhân viên chức tại Hà Nội, có thể nói bố mẹ đã cho tôi một cuộc sống tuyệt vời, chưa bao giờ tôi thấy thiếu thốn bất cứ thứ gì. Ngay từ bé bố mẹ đã răn dạy cho tôi biết thế nào là đủ, thế nào là đúng chừng mực.
Bạn gái lả lơi với đồng nghiệp

Tôi quen em gần 1 năm, trong dịp rất tình cờ, tôi nghĩ đó là duyên số, 29 tuổi rồi cũng nên dừng lại phải không các bạn. Điểm dừng của tôi là em, một cô gái hoàn toàn bình thường, em không xinh, không cao, không dễ gây chú ý, có sức hút lạ lùng, chưa cô gái nào như em cả. Thời gian đó tôi đang bị stress công việc nên tham gia vào cuộc giao lưu giữa hai công ty của tôi và em. Không thể nào tả được cái cảm giác lúc đó. Tôi thấy được có điều gì thôi thúc mình đến với em, lần đầu tiên gặp em bên hồ nước, lần thứ hai bên lan can cửa phòng nghỉ, sau đó 3 tháng là tình yêu.

Chúng tôi đã thề non hẹn biển, thưa gửi với bố mẹ hai bên, chỉ còn chờ gia đình gặp nhau nữa thôi. Quan trọng tôi yêu em, thương em bằng chính con tim mình, cuộc đời tôi chỉ có em và gia đình mà tôi đang mơ ước xây đắp cùng em. Điều đó là hiện thực, tương lai của chúng tôi.

Hôm đó, tôi định ngủ sớm, rồi theo thói quen phải vào mail để kiểm tra một chút về công việc hàng ngày, tình cờ thấy mail của em và có một vài dòng tin nhắn của yahoo để lại của anh đồng nghiệp và chị gái em. Tôi tò mò mở ra xem, trong bảng tin nhắn với anh đồng nghiệp có những từ ngữ nũng nịu, đưa đẩy mà hằng ngày em chỉ dành cho tôi vào những lúc có hai đứa bên nhau, trên giường ngủ. Mắt tôi hoa lên, chân tay bủn rủn, đầu óc như mụ đi, điều tôi mong ngay lúc đấy là dòng tin nhắn đó từ quá khứ rồi, vậy mà mới chỉ vài ngày trước khi tôi mở mail, miệng đắng lại.

Tin nhắn thứ hai với chị gái, họ bàn về việc em phá thai, cái thai đó khoảng 9 tuần tuổi. Đến lúc này thật sự tôi không thể nào chịu được nữa, có cảm giác như đang say rượu, chỉ muốn đổ xuống ngay lập tức. Trời đất như quay cuồng, một lần nữa tôi lại hy vọng chuyện đó là từ rất lâu rồi. Tôi buông chuột máy tính, thả người xuống đệm thiếp đi 15 phút rồi tỉnh dậy đọc lại.

Không biết được sinh linh xấu số kia là của ai, có lẽ con cũng biết ta đang viết về con, mong con có thể hạnh phúc với kiếp sống mới, dù thế nào đi chăng nữa, con đã thành hình người. Một năm rồi, nhỡ đâu nó lại là tình cũ của em? Tôi lạc đi vào trong một mớ bòng bong khó có thể lý giải được.

Trên hết, tôi biết em cũng yêu tôi, tôi yêu em rất nhiều, cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, chỉ khi nào em nói hết yêu, tôi sẽ để em ra đi. Còn bây giờ tôi không biết rằng có nên thẳng thắn hỏi em về hai tin nhắn kia không, hay là để cho trôi vào quên lãng? Tôi chơi vơi.

Theo: Vnexpress.vn - Sĩ