Showing posts with label Mẹ Chồng. Show all posts
Showing posts with label Mẹ Chồng. Show all posts

Friday, January 24, 2014

Mẹ chồng cấm về quê ăn Tết vì đang mang bầu

Mẹ chồng cấm về quê ăn Tết vì đang mang bầu - Dù cháu chưa được sinh ra đời nhưng từ lúc biết tôi có bầu và sinh con năm Giáp Ngọ, mẹ chồng tôi tỏ rõ thái độ ghét con dâu và cháu ra mặt.

Mẹ chồng tôi thuộc tuýp người sành sỏi, có tiếng buôn bán giỏi ở phố huyện và đặc biệt bà rất mê tín. Bất cứ việc gì lớn nhỏ trong nhà bà đều phải đi xem thầy trước khi làm. Ngay cả việc đầu năm mở hàng ngày nào, đi hướng nào hay chọn người xông đất đầu năm bà đều phải đi xem không chỉ 1 thầy và vài bà thầy rồi chọn ra 1 ý chung để thực hiện.

Tất cả việc yêu đương hay cưới xin của các con trong nhà đều do 1 mình bà ra quyết định hết. Tôi còn nhớ ngày tôi về ra mắt bố mẹ chồng tương lai xin phép cho tôi và anh đi lại bà đã hỏi thẳng tôi ngày giờ sinh năm sinh để bà đi coi thầy có hợp không mới được phép tìm hiểu. Sau ngày ra mắt bà đã gọi cả tôi và anh lại nói rằng: "Bác đã đi xem, cháu sinh năm 1983 và con trai 1979 bác không hợp mệnh nhau, nếu cứ cưới thì khổ về đường con cái. Vậy nên cháu đừng qua lại với con trai bác nữa nhé".

Nghe xong những lời này, tai tôi ù đi trong vô vọng, tôi phải rời xa anh chỉ vì mẹ anh tin lời của thầy bói ư?. Vậy 3 năm tình cảm của chúng tôi dành cho nhau giờ là con số 0 ư?. Không! Tôi không chấp nhận sự thật vô cùng đau đớn này.
Mẹ chồng cấm về quê ăn Tết vì đang mang bầu

Trên đời này còn có người đàn bà nào cay nghiệt hơn mẹ chồng tôi (Ảnh minh họa)

Thời gian trôi qua, tôi và anh không thể nào quên được những kỷ niệm mà chúng tôi đã dành cho nhau từ ngày bắt đầu yêu. Chúng tôi giấu mẹ anh mọi chuyện cho đến mãi tận 3 năm sau, chúng tôi quyết định kết hôn.

Ngày về xin phép bố mẹ chồng để được cưới mẹ chồng tôi mắng tôi thậm tệ rằng tôi không biết điều, rằng tôi tham giàu sang mà lấy con bà. Bà không chấp nhận cuộc hôn nhân của chúng tôi nên bà đã đặt vé đi du lịch Thái Lan 2 tuần. Như cô dâu khác về nhà chồng thường được mẹ chồng vui vẻ ra đón dâu, còn tôi không có được vinh dự đó. Chỉ có bố chồng là thông cảm cho chúng tôi, ông hiểu cho những khó khăn mà chúng tôi phải vượt qua suốt 8 năm trời để có được ngày nên nghĩa vợ chồng.

Sau khi kết hôn, 2 vợ chồng tôi ra ở riêng để tránh sự va chạm với mẹ chồng. Vì đã coi tôi là con dâu nên bất cứ việc gì tôi làm bà đều không vừa ý bà. Bà mỉa mai bằng những lời nói cay độc chuyện mãi 2 năm mà tôi vẫn chưa có bầu. Điều này càng minh chứng cho những gì thầy bói xem trước kia là đúng và bà càng hả hê đi rêu rao khắp làng chuyện của tôi, gán cho tôi biệt hiệu "cau điếc".

Những ngày tháng mong chờ con đối với 2 vợ chồng tôi quả là địa ngục. Áp lực tâm lí cộng với những lời nói cay nghiệt của mẹ chồng khiến tôi rơi vào vô vọng. Tôi biết chồng tôi rất thương tôi nhưng những lúc nhìn thấy anh ngồi hút thuốc lá trầm tư trong phòng khách tối om lòng tôi lại quặn đau. Đã có những lúc tôi khuyên anh hãy đi lấy người phụ nữ nào có thể sinh con cho anh để mẹ anh vừa lòng. Nhưng anh nhất định không nghe, anh xiết mạnh tay tôi và động viên tôi để 2 vợ chồng cùng cố gắng.

Cuối cùng, sau thời gian chữa chạy khắp các bệnh viện sản từ Bắc vào Nam, ông trời cũng rủi lòng thương, ban cho 2 vợ chồng tôi 1 thiên thần nhỏ bé. Con gái của tôi dự kiến sẽ được sinh vào tháng 7/2014.

Tôi vui mừng khôn xiết. Nhận thấy con đang lớn lên từng ngày trong bụng tôi cảm giác mình mạnh mẽ hơn cuộc sống. Ngược lại với niềm vui của vợ chồng tôi thì mẹ chồng tôi lại hậm hực ra mặt khi tôi báo cho bà biết tôi có bầu con gái đã được 3 tháng. Tôi tưởng rằng bà sẽ vui mừng và mọi oán hờn giữa tôi và bà sẽ chấm dứt từ đây. Nhưng tôi nào ngờ, vừa thông báo có bầu mẹ chồng tôi đã nói thẳng vào mặt tôi: "Cô lại còn định sinh ra 1 nghịch tử, mang họa lớn cho gia đình này sao?". Bà cho rằng con gái tôi tuổi Ngọ không hợp với tuổi Tí của ông bà nội.

Sóng gió của cuộc đời tôi vẫn chưa qua. Một tháng sau ngày tôi thông báo có tin vui thì bố chồng tôi ốm liệt nửa người. Dù được bác sĩ chuẩn đoán là do bệnh áp huyết cao dẫn đến biến chứng nhưng mẹ chồng tôi vẫn không tin. Bà đổ hết mọi tai họa là do mẹ con tôi mang đến.Quá đáng hơn, mẹ chồng tôi không cho tôi về thăm bố chồng và ra lệnh "Tôi cấm cô về quê ăn Tết, năm mới cô đừng mang điềm xấu đến cho gia đình tôi, tôi không bao giờ chấp nhận cô và đứa con trong bụng của cô".

Tôi sốc thực sự, tôi không biết trên đời này còn có người đàn bà nào cay nghiệt hơn mẹ chồng tôi. Tôi than cho số phận bi thảm của mình và thương cho con gái tôi gấp bội phần. Dù chưa được sinh ra nhưng cháu đã bị bà nội hắt hủi bằng những lời độc địa.

Chỉ còn vài ngày nữa là Tết mà lòng tôi rối bời, nhìn đồng nghiệp chuẩn bị hết mòn quà to nhỏ để về biếu bên chồng mà tôi thèm thuồng được như họ. Tôi không biết làm thế nào để hóa giải những thù hận của mẹ chồng đối với tôi. Có ai giống như trường hợp của tôi, xin chia sẻ và cho tôi lời khuyên.

Gửi từ bạn đọc N.D (Hà Nội) - Megafun.vn

__________________________________________________ 
Lukhachdem Chúc Các Bạn 1 Ngày Thật Vui! 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Thursday, January 23, 2014

Sốc nặng trước thói xấu ghê người của mẹ chồng xứ Nghệ!

Sốc nặng trước thói xấu ghê người của mẹ chồng xứ Nghệ! - Đối với tôi những chuỗi ngày ở quê chồng thật ám ảnh, ghê sợ. Nếu được chọn lại tôi không bao giờ lấy chồng Nghệ An.

Tôi tuy là gái Hà Nội gốc, gia đình khá giả, con một nhưng vẫn đồng ý lấy Tài - người đàn ông quê một cục. Tài sinh và lớn lại tại một huyện miền núi tỉnh Nghệ An. Dù không có ý phân biệt giàu sang, thấp hèn, thành phố hay thôn quê nhưng hoàn cảnh giữa nhà tôi và nhà chồng hoàn toàn trái ngược. Đặc biệt là lối sống, lối suy nghĩ khác nhau một trời một vực.

Vì tình yêu nên tôi vẫn quyết lấy Tài dù không môn đăng hộ đối, dù không muốn phải về làm dâu vùng quê nghèo cằn sỏi đá đó. Vì tình yêu, tôi đã bất chấp sự ngăn cản của họ hàng bên ngoại. Với lại, trong suy nghĩ của tôi thì việc làm dâu thời hiện đại nó cũng đơn giản chứ chả việc gì phải quá nặng nề. Hơn thế nữa, tôi cũng không việc gì lo lắng vì mang tiếng làm dâu nhưng tôi và chồng ở Hà Nội, năm về dăm ba lần thì cố chịu đựng khổ sở một chút là êm chuyện. Thế nhưng, thực tế lại hoàn toàn khác và đúng là năm chỉ về quê có dăm ba ngày nhưng những ngày ở đó thật khủng khiếp, ngoài sức tưởng tượng của đứa con gái vốn được chiều chuộng như tôi.

Nhà chồng tôi ba đời làm nghề nông, quanh năm chân lấm tay bùn nên gia cảnh rất khó khăn. Chồng tôi may mắn học hành khá nên đỗ đại học và xin việc trụ lại thủ đô lập nghiệp. Khó khăn đến mức bố mẹ chồng tôi không có nổi một chiếc áo dài, bộ complê để mặc trong ngày đón dâu. Tôi đã phải lựa mấy bộ quần áo cũ của bố, mẹ tôi để mang về cho mẹ chồng, chị chồng và những người anh em, bà con nhà chồng mặc để tôi đỡ xấu hổ với bạn bè từ Hà Nội về dự tiệc cưới. Nói là cũ nhưng thực ra những bộ quần áo đó vẫn còn mới nguyên, có áo mẹ tôi may mà chẳng hề mặc tới, có bộ complê bố tôi chỉ mới xỏ có 1, 2 lần lại vứt vào góc tủ.
Sốc nặng trước thói xấu ghê người của mẹ chồng xứ Nghệ!
Ảnh minh họa

Đám cưới của chúng tôi tổ chức ở Hà Nội và Nghệ An. Hôm tổ chức ở Hà Nội, bố mẹ tôi vì muốn mát mặt với khách mời nên chủ động thuê xe đẹp, khách sạn, trang phục chỉnh tề cho nhà trai. Thậm chí, khi tiễn họ về quê mẹ tôi còn mua bao nhiêu là bánh kẹo và không quên tập hợp đống quần áo cũ để gửi cho bọn trẻ con ở quê. Thế nhưng, họ chẳng biết điều lại còn hạnh họe đủ thứ. Chuyện đó sau đám cưới tôi mới nghe chồng phàn nàn lại.

Nào là bố mẹ chồng chê bố mẹ tôi hoang phí, không tiết kiệm, thừa tiền, thích tỏ ra ta đây hơn hẳn nhà ngoại. Nào là đám cưới nhưng đa phần toàn khách của bên ngoại chứ nhà nội lép vế chẳng đủ nổi một mâm cơm. Nào là bố mẹ vợ nhìn mặt vênh vang, khinh người, giả tạo... Tôi nghe mà vô cùng ấm ức nhưng cố nhịn và trong lòng thấy mình thật may không phải sống với đại gia đình chồng toàn những kẻ vừa nghèo, vừa dở hơi kia. Đã nghèo lại còn sĩ diện, tỏ vẻ ta đây cao sang lắm, thật đáng ghét!

Sau đám cưới 1 tuần, tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng yêu cầu chuyển gấp tiền về để bà trả nợ. Tôi choáng váng không hiểu sự tình gì thì mới nghe mẹ chồng nói rành rọt: "Tiền đám cưới bố mẹ phải vay nợ ngân hàng 20 triệu. Anh chị không trả thì ai trả vào đây nữa. Một tuần nữa gửi tiền ngay cho mẹ đấy". Tôi chưa kịp thắc mắc thì bà đã cúp máy.

Chiều theo ý chồng và cũng để yên thân một lần nữa tôi đành xuống nước tự bỏ tiền túi để gửi về quê cho mẹ chồng trả nợ. Thế mà hôm đám cưới xong bao nhiêu vòng vàng, của hồi môn, tiền mừng cưới của hai vợ chồng, mẹ chồng tôi bảo đưa bà cất giữ hộ. Giờ nghĩ lại tôi mới thấy mình thật ngu ngốc. Tiền đó chắc chẳng bao giờ tôi đòi lại được nữa.

7 tháng sau đám cưới thì đến Tết Nguyên đán. Lúc này tôi đang có bầu tháng thứ 6. Tôi rất muốn nhân lí do bầu bí để trốn về quê ăn Tết nhưng sức ép từ chồng, nhà chồng khiến tôi không thể thực hiện "âm mưu" đó.

Lần đầu tiên về quê chồng ăn Tết đã trở thành nỗi khiếp đảm, ám ảnh. Đặc biệt tôi đang mang thai quý tử, cháu đích tôn của nhà họ thế nhưng họ không thèm quan tâm. Ở Hà Nội, tôi được mẹ chiều chuộng, cơm bưng nước rót, ăn xong chẳng bao giờ phải rửa bát thì về nhà chồng tôi bị đối xử chẳng khác gì con ở thời phong kiến.

Vừa đặt chân đến đầu làng, đám trẻ con và các ông già, bà lão đã lẽo đẽo đi sau vợ chồng tôi về đến tận nhà. Tôi quá mệt vì đường sá xa xôi muốn nằm nghỉ cũng không được yên thân. Mẹ chồng bắt tôi phải ngồi tiếp khách, bê nước, mời bánh kẹo trong khi lưng tôi đang đau nhừ vì ngồi xe suốt 10g đồng hồ.

Khi khách khứa về hết thì bà kéo tôi vào buồng và chẳng chút ngại ngần hỏi: "Chị mang về cho mẹ bao nhiêu tiền để ăn Tết đấy. Tết này là tết đầu tiên chị ra mắt làng xóm nên tốn kém lắm. Tiết kiệm lắm thì cũng phải tốn 15 -20 triệu đấy. Mẹ tính sơ sơ thì phải mổ 1 con lợn, 10 con gà... Đấy là chưa kể đến khoản mâm cúng, mừng tuổi các cụ ông, cụ bà và mấy chục đứa trẻ con trong làng...".

Tuy có chuẩn bị trước tinh thần nhưng chưa đầy 2 tiếng đặt chân vào nhà chồng cộng với những việc diễn ra khiến tôi bị sốc.

"Bà lại vòi tiền chứ gì, thôi ném cho ít tiền để bà ta bớt lời mình còn đi ngủ lấy lại sức". Nghĩ bụng thế, tôi rút ra tập tiền 10 triệu nhét và tay mẹ chồng rồi thủng thẳng đi vào buồng trong tìm giường để nằm. Nhưng hỡi ôi! Nỗi kinh hoàng vẫn chưa chịu chấm dứt. Nhìn cái giường ngổn ngang nào mùng màn dơ bẩn, thúng mủng khiến tôi rụng rời chân tay. Tôi thất thanh gọi chồng "Anh xem như thế này thì ngủ chỗ nào hả? Đây chẳng khác gì cái ổ chuột".

Chồng tôi cười bảo: "Sao lại ngủ giờ này, em cứ xuống lo cơm nước cho cả nhà để anh dọn dẹp tí là có giường cho mình ngủ tối nay. Ngủ giờ này mẹ mắng chết đấy và đẩy tôi xuống bếp".

Bếp của nhà chồng tôi chẳng khác gì cái chái cho con chó becgie nhà tôi ở Hà Nội. Mà không, nếu so về độ sạch sẽ thì không bằng. Nền đất nhớp nhúa, mái rơm dột nát ẩm mốc khiến tôi phát ói. Tôi bịt mũi, khom lưng chui vào "căn bếp" thì ho sặc sụa vì khói, bụi than, mùn rơm cô chị chồng đang thổi bay tứ tung.

Đang chưa định hình được phương hướng thì chị ra lệnh: "Cô đi ra phía cuối vườn bắt cho chị con gà mái màu đen rồi cắt tiết đi. Chị đang đun nước sôi đây. Làm nhanh kẻo bố mẹ chờ lâu lại bị ăn mắng đấy".

Tôi gần như phát điên và vào túm lấy tay áo chồng yêu cầu về Hà Nội ngay lập tức. Chồng tôi chưa nói được câu nào thì nghe tiếng mẹ chồng ừ hứ phía sau: "Chị làm trò gì thế? Ai đời đàn bà con gái mà nói năng hỗn lão với chồng như thế hả? Nhập gia phải tùy tục. Nhà chị sang trọng, giàu có thế nào tôi chả quan tâm nhưng khi về đất này thì chị phải sống theo phong tục, tập quán ở đây. Nếu không thích thì chị cứ việc bắt xe về Hà Nội, coi như nhà tôi không có loại con dâu vô phúc như chị".

Chồng tôi đỡ lời: "Mẹ thông cảm cho nhà con, từ bé đến giờ cô ấy chưa bao giờ biết làm thịt gà chứ nói gì bắt gà. Mẹ để con giúp cô ấy".

"Anh đừng có cái kiểu răm rắp nghe theo lời vợ. Nó bảo anh làm gì là anh làm theo à, ngu vừa thôi chứ. Ăn được thì phải làm được" - Mẹ chồng tôi nói và giương mắt thách thức lên nhìn tôi.

Lại một lần nữa tôi ngậm đắng nuốt cay đội cái nón rách lên đầu ra vườn đi tìm bắt gà. Bụng chửa vượt mặt, gà ở chuồng chạy tứ tung khiến tôi mất 30 phút vất vả lắm mới trói chân được đúng con gà chị chồng bảo thịt.

Người ta bảo bà bầu kiêng sát sinh nhưng chị chồng tôi mặt lạnh te bảo: "Ở đây chẳng có tục lệ đấy, cô cứ cắt đi, không việc gì phải lo".

Sau khi được sự giúp sức của chị chồng thì tôi cũng làm xong con gà luộc để ngon lành lên mâm cơm. Nhưng mặt bám đầy nhọ nồi và máu gà bắn tứ tung lên chiếc váy bầu màu hồng.

Bê mâm cơm lên cho bố mẹ chồng thì bà bĩu môi: "Đàn bà phải biết cơm ngon canh ngọt. Tôi chẳng hiểu chị học cao đến cỡ nào mà cắt cổ con gà thì nham nhở, vặt lông thì chẳng sạch thế này. Thôi, lần đầu tôi cho qua, kể từ sáng ngày mai chị phải dậy từ 4 g sáng theo tôi đi chợ, học nữ công gia chánh để còn làm mâm cúng Tổ tiên".

Tối hôm đó là ngày đầu tiên vợ chồng tôi về nên nhà anh chồng, chị chồng và các cháu cũng sang ăn cơm cùng thế mà mẹ chồng chẳng giữ cho tôi chút thể diện. Tôi cảm thấy căm ghét bà vô cùng. Cả bữa cơm hôm đó tôi chẳng kịp ăn được tí nào vì cơm khô như ngói, món nào cũng mặn đắng. Hơn thế nữa, tôi lại còn phải ngồi xới cơm cho hàng chục người thì đâu kịp nhét gì vào bụng?

Ăn xong tất cả mọi người đứng dậy để cho tôi một đống bát, đĩa, nồi niêu ngổn ngang... Tôi đành phải tự bê hết ra giếng và ngồi kì cọ rửa đến mãi hơn 10g tối mới được tắm rửa đi nghỉ. Hai bàn tay tôi lạnh cóng, run lập cập vì phải ngồi ngoài trời mưa lạnh quá lâu.

Tết năm ngoái, 4 ngày ở nhà chồng tôi phải phục vụ cả trăm con người, cười đau hết cả miệng và đau rát hai bàn tay. Ra đến Hà Nội tôi nằm bẹp dí, đổ bệnh ốm mất cả tuần liền sau đó.

Từ đó về sau tôi thường xuyên trốn về quê chồng nhưng riêng ngày Tết thì khó mà có thể trốn được. Một cái Tết nữa sắp đến, chỉ hình dung đến viễn cảnh sắp tới mà tôi thấy khiếp sợ và chỉ mong sao Tết ơi đừng đến! Ai có kế sách gì giúp tôi thoát kiếp nạn này không?
Theo: Megafun.vn

Sunday, March 17, 2013

Thư gửi mẹ chồng tương lai

Blog Cam Xuc >> Cho phép con gọi mẹ như thế mẹ nhé! 

Vì con hi vọng rằng sẽ có ngày con gọi một tiếng mẹ trực tiếp chứ không phải như bây giờ - khi con đang ngồi đây và viết những dòng này cho mẹ.

Con và anh ấy yêu nhau đã lâu. Yêu anh, con như dâu trong nhà mình. Con cũng lo lắng khi anh nói mẹ ốm, con cũng buồn khi anh ấy đôi lúc không nghe lời mẹ. Nghe anh kể, ngày ấy khi ba mất đi, mẹ đã đau khổ như thế nào, nhưng vì anh mẹ cố gắng tiếp tục. Mẹ âm thầm lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong để nuôi anh lên người. 






Blog Cuoc Song,Thư gửi mẹ chồng tương lai,thu gui me chong tuong lai,Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song

Gánh nặng trên đôi vai mẹ càng thêm trĩu xuống khi không có ai sẻ chia mà anh thì còn quá nhỏ để hiểu chuyện. Chắc không ít lần anh làm mẹ buồn đâu mẹ nhỉ? Nhưng con biết anh yêu mẹ nhiều lắm. Anh kể chưa bao giờ anh nói yêu mẹ, anh thấy khó nói nhưng mỗi lần anh nhắc tới mẹ ánh mắt anh đều hiện lên niềm vui và sự tự hào.

Nhiêu đó thôi cũng đủ để con thấy tình yêu anh dành cho mẹ lớn lao lắm. Anh nói mẹ và con là hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh nhưng con đâu dám đứng ngang hàng với mẹ bởi tình yêu con dành cho anh đâu có thể đem so với tình mẹ.

Lần đầu tiên anh dẫn con về ra mắt mẹ là một ngày đông buốt lạnh. 23 tết, mâm cơm cúng tất niên của gia đình vẻn vẹn chỉ có mấy người nhưng ấm áp vô cùng. Thấy mẹ và anh cười đùa con mong rằng một ngày không xa con cũng sẽ hòa mình vào cuộc vui đó, con cũng sẽ làm mẹ cười như anh mẹ nhé. Con biết bất kì người mẹ nào cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng khi con trai mình có người yêu, nhưng mẹ ơi:

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể quên con - một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi

Trong những câu chuyện anh kể luôn luôn có mẹ, anh nhắc tới mẹ còn nhiều hơn cả con. Nhưng con không buồn vì biết đâu trong những câu chuyện anh kể với mẹ cũng có con. Dù thế nào đi nữa thì con vẫn sẽ yêu anh, yêu bằng tình yêu của tuổi trẻ. Dù con và mẹ có yêu thương anh theo hai cách khác nhau thì cả con và mẹ đều mong những yêu thương đó sẽ tiếp bước cho anh, sưởi ấm cho anh phải không mẹ?

Và mẹ ơi

Nếu một ngày con là con dâu của mẹ…


Con mong lắm khi anh đi công tác xa, con có thể ôm gối vào phòng mẹ thì thầm: “Mẹ ơi cho con ngủ với mẹ nhé!”.

Con mong lắm những sáng sớm cùng mẹ đi tập thể dục, rồi cùng mẹ hì hục chuẩn bị bữa sáng. Có thể đồ con nấu không hợp khẩu vị của mẹ, nếu thế mẹ cứ chỉ bảo con mẹ nhé, con sẽ học được mà.

Con mong lắm những chiều đi làm về có bé Moon chạy ra ôm chầm lấy con, hôn lên má con. Rồi mẹ nhẹ nhàng hỏi “Về rồi hả con?”. Nhiêu đó thôi cũng đủ xua tan một ngày mỏi mệt.

Con mong lắm những bữa cơm cả nhà ta quây quần vui vẻ. Chúng con sẽ kể cho mẹ nghe những chuyện ở cơ quan, rồi mẹ sẽ kể cho chúng con nghe thời trẻ của mẹ. Có lẽ giây phút ấy sẽ hạnh phúc và bình yên lắm!

Con còn quá trẻ để trải nghiệm cuộc sống vì thế mẹ hãy cứ mắng con khi con phạm sai lầm, rồi khi con buồn mẹ cho phép con tâm sự với mẹ như mẹ con ở nhà, để con thấy được ở đâu con cũng được yêu thương mẹ nhé.

Con biết rằng sẽ có điều ở con khiến mẹ không hài lòng, nếu vậy mẹ cứ nói thẳng cho con biết, cứ dạy bảo con như con gái mẹ, con sẽ không giận dỗi hay tự ái đâu, con nhất định sẽ nghe lời mẹ. Con sợ mẹ ngại vì con là con dâu nên không nói. Con không muốn mẹ con mình có những hiềm khích rồi gia đình bất hòa. Lúc đó anh là người đứng giữa sẽ khó xử lắm. Cả con và mẹ đều không muốn anh phải bận lòng phải không mẹ?

Và mẹ ơi, lời cuối con muốn cảm ơn mẹ đã sinh thành và dạy dỗ anh lên người để giờ anh trao yêu thương cho con như cách mà mẹ đã yêu thương anh: Lặng lẽ, kín đáo và khiêm nhường. Con nói điều này không biết mẹ có tin không nhưng đây là tình cảm của con, thời gian con tiếp xúc với mẹ chưa đủ nhiều cơ hồ chỉ là những lời xã giao nhưng con thực sự yêu quý mẹ như mẹ đẻ của con vậy, con cảm nhận được ánh mắt yêu thương mẹ dành cho anh và con biết mẹ cũng sẽ nhìn con bằng ánh mắt như thế.

Người ta nói mẹ chồng nàng dâu thường thế nọ thế kia nhưng con nghĩ rằng anh yêu thương mẹ đến thế hà cớ chi mà con lại không yêu thương mẹ cho được. Sau này có con, câu đầu tiên con dạy cháu nói sẽ là gọi “bà”. Cả mẹ con và mẹ đều là những người phụ nữ quan trọng của chúng con, con sẽ dạy cháu phải biết nhớ đến cội nguồn vì đó là suối nguồn yêu thương. Con nhất định sẽ là nàng dâu thảo, gia đình ta sẽ hạnh phúc mẹ nhé. Chúc cho mẹ sức khỏe để có những tháng ngày vui vẻ bên con cháu. Con yêu mẹ, mẹ chồng tương lai!
Theo: Blogviet.com.vn  - lukhachdem