Showing posts with label Cảm Xúc. Show all posts
Showing posts with label Cảm Xúc. Show all posts

Wednesday, May 28, 2014

Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?

Blog Tháng 6 - Có một sự khác biệt rất lớn giữa tình yêu và đam mê. Một số người không thể phân biệt được sự khác nhau đó,nghĩ rằng mình đang yêu nhưng thật ra đó là sự đam mê cuồng dại. Đam mê chỉ là chốc lát - hết lúc này đến lúc khác. Tình yêu là tình bạn bắt lửa. Nó có gốc rễ và lớn lên, từng ngày từng ngày.

Dấu hiệu để nhận biết sự đam mê là cảm giác bất an. Ta phấn khích và háo hức, nhưng lại không thật sự hạnh phúc. Còn đó những nghi ngờ dằn vặt, những câu hỏi không được trả lời, những vụn vặt về người mình yêu dấu mà mình muốn chóng tìm ra sự giải đáp. Nó có thể làm giấc mơ tan tành.

Tình yêu là sự thông cảm và chấp nhận thầm lặng những điều không hoàn hảo. Nó là hiện thực. Nó đem lại cho ta sức mạnh để nâng đỡ người mình yêu. Sự có mặt của người ấy làm ta ấm áp, cho dù họ có ở xa.

Vạn dặm đường cũng không chia rẽ được ta. Đó là những thước phim tuyệt diệu mà ta cứ chiếu lui chiếu tới. Nhưng cho dù gần hay xa, ta biết rằng người ấy là của mình, và mình có thể đợi chờ.
Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?
Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?
Đam mê bảo rằng, "Hãy cưới ngay thôi. Mình không thể liều lĩnh để mất người". Tình yêu bảo rằng: "Hãy kiên nhẫn. Đứng sợ. Hãy lập kế hoạch cho tương lai với niềm tin".

Đam mê thiếu lòng tin. Khi người ấy ở xa ta băn khoăn không biết họ có đang dối lừa mình không. Đôi khi, ta còn kiểm tra nữa chứ. Tình yêu là tin tưởng. Ta bình yên, an toàn và không lo sợ, và điều này thậm chí còn làm cho họ đáng tin hơn.

Đam mê có thể khiến ta gây ra những điều mà rồi sẽ hối tiếc, còn tình yêu không bao giờ khiến ta lầm đường lạc lối. Tình yêu là một cái gì đó cao hơn. Nó khiến ta cảm nhận tất cả. Nó làm cho vòng tròn trọn vẹn. Nó lấp đầy khoảng trống trong lòng ta.

Tình yêu là cao cả. Tình yêu nâng con người ta lên. Nó khiến ta ngước nhìn lên. Nó khiến ta trở nên tốt hơn ta của trước đó. Nếu ta có được tình yêu trong đời nó có thể bù đắp nhiều điều mà ta không có. Nếu thiếu tình yêu trong cuộc đời, bất cứ cái gì cũng trở thành vô nghĩa. Điều bí ẩn của việc có mặt trong cuộc đời này là không phải chỉ để sống mà một cái gì đó để sống vì nó.

Mỹ Duyên (jennie miu) - Guu.vn

Đừng mong ai thật lòng khi mà mình là người dối gian...

Lukhachdem Blog - Ai đang buồn đây anh, khi những lời em nói thật lòng, thẳng thắng lại được đem cho như xoi mói, cố tình làm đau người khác; ai đang buồn đây anh khi những nghi hoặc của em bấy lâu nay đã được sáng tỏ, vì chính anh đã thừa nhận; ai đang buồn đây anh khi chính chị ấy là người đã nói dối em và anh cũng thế.

Những ngày cuối cùng của tháng 5, những ngày mà em nghĩ sẽ là hạnh phúc nhất trong hành trình yêu thương của hai ta, khi bức ảnh chung sẽ được công khai trên facebook và mọi người sẽ biết được anh là của em.

Tưởng như mọi chuyện sẽ bắt đầu, nhưng không, nó đã kết thúc.

Mới hôm qua đây thôi, anh đã hỏi "Có khi nào em nghĩ, một ngày em sẽ rời xa anh". Em đã trả lời là Không, nhưng anh đã bảo em nói xạo, em không thật lòng. Em đã nói với anh rằng, anh làm gì thì làm, còn nếu phản bội em thì em sẽ ra đi không thương tiếc.

Anh luôn thành thật với em trong mọi chuyện, từ quá khứ cho đến hiện tại, từ mối tình đầu của anh cho đến những người anh đã yêu thương sau đó... Nhưng còn người trước em, trước em một tí thôi, và cũng có thể là vì em, vì anh đã chọn em mà anh xa chị ấy, anh luôn ưỡm ờ trong mọi chuyện.
Đừng mong ai thật lòng khi mà mình là người dối gian...

Chắc có lẽ em sẽ không bao giờ biết đến chị ấy, cho đến một ngày khi một người đã vô tình kể với em là hai người đã từng quen nhau, có thể là yêu nhau, và sau khi biết không hợp tuổi, anh đã xa chị ấy và chị ấy đã khóc rất nhiều. Ấn tượng về chị ấy đã đọng lại trong em, vì chính anh và em cũng đang không hợp tuổi, và có thể đó là lý do để em rời xa anh, vì một lý do không đáng.

Khi em hỏi anh, chị ấy là ai, anh bảo là người thích anh. Anh cứ bảo em nên tin anh, tin những điều anh nói. Nhưng nếu thật sự hai người yêu nhau, khi chị ấy nghe được lời nói đó chắc sẽ không còn gì để nói nhĩ, quá thất vọng và nghĩ sao về anh đây. Và liệu em có vui không, khi anh yêu chị ấy mà anh không thừa nhận. Quá khứ đã qua rồi, sao anh không dám thừa nhận, sao anh lại ưỡm ờ, để cho em nghi ngờ mọi thứ. Em luôn kể về quá khứ của em cho anh, em thấy tự hào vì điều đó, vì đó là nền tảng cho hiện tại và tương lai, tại sao anh lại không, hay có gì đó mà anh đang giấu em. Sao lại luôn nhắc em, hiện tại và tương lai mới là điều quan trọng.

Mọi chuyện đi đến nghi hoặc khi chị ấy kết bạn với em. Những lần nói chuyện với em, chủ đề luôn là về anh. Một người thẳng tính như em liệu em có thể giấu diếm, giả tạo cảm xúc. Không, xin lỗi anh vì đã có đôi lần em đã hỏi, chị và anh là như thế nào. Vui vì chị đã bảo là bạn bè, anh em. Ừ thì vui, một thời gian dài em rất vui và em tin đó là sự thật, và kệ nếu không đúng sự thật cũng chẳng sao, quá khứ là quá khứ. Vì em đã có thêm một người bạn, cũng hợp tính và dễ gần. Em đã tâm sự tất cả cảm xúc thật của mình với chị, từ chuyện tình đầu của em cho tới những khó khăn hiện tại đang trải qua với anh, và hứa hẹn một ngày gặp nhau gần nhất sẽ tung tăng đó đây.

Một ngày em nói với anh, em có nói chuyện với chị ấy, anh đã bảo với em đừng có nói nữa, chị ấy sẽ buồn. Càng như vậy em lại càng thấy khó hiểu hơn, anh bảo em điều tra anh, nhưng anh xem, có phải em luôn bắt chuyện chị trước, hay chị ấy đang cố hỏi mọi thứ về anh.

Chị bảo chị sắp lấy chồng, chị bảo chị đang có người yêu, thế mà...

Face của em chị cũng xóa, em hỏi vì răng chị xóa, chị nói chị xóa nhầm, xin lỗi em. Em hỏi chị em nói gì làm chị buồn à, chị cũng bảo không, và lại tiếp tục những ngày dài tâm sự, nhưng em đã biết, chắc có gì đó chị mới hành động như thế.

Nhưng rồi, face của anh chị cũng xóa, em hỏi vì sao, chị lại nói vì chị thích là chị xóa thế thôi, bạn bè quen nhau hơn 10 năm mà chỉ thích là xóa thế thôi.

Chị bảo chị sắp lấy chồng mà face chị mới đây là bài hát Đành nói lời chia tay, hay Những con số không thể nào quên... Em đã hỏi chị về những tâm trạng của chị, như chị đã nhiều lần hỏi về tâm trạng của em. Bài hát thì chị nói thấy hay nên share cho vui, còn dãy số, em chỉ hỏi đó là dãy số điện thoại hả chị, mà chị lại nói với người khác là em cố tình hỏi đó có phải là số điện thoại của anh không. Hay chưa, em chưa nói ra, mà chị đã tự suy nghĩ em đang nói đến ai rồi. Sau khi em hỏi, chị đã xóa đi tất cả.

Em không biết chị đang viết cho ai, hay chị đang có tâm trạng gì, nhưng nếu là chị đang viết cho anh ấy thì em cảm thấy rất buồn. Buồn vì chị đang có lỗi với người yêu hiện tại của chị, buồn vì chị đang nói dối em. Nhưng nếu là chị đang giận dỗi với người yêu của chị nên viết như vậy thì cho em xin lỗi, vì em đã quan tâm không đúng chỗ, không đúng người. Và mong chị đừng quan tâm đến những bức ảnh, những status tâm trạng của em nữa.

Và rồi anh đã trách em, trách sao em lại xoi mói chị ấy, trách sao em làm chị ấy buồn. Ai đang buồn đây anh, khi những lời em nói thật lòng, thẳng thắng lại được đem cho như xoi mói, cố tình làm đau người khác; ai đang buồn đây anh khi những nghi hoặc của em bấy lâu nay đã được sáng tỏ, vì chính anh đã thừa nhận; ai đang buồn đây anh khi chính chị ấy là người đã nói dối em và anh cũng thế.

Sôcôla Truồi - Guu.vn

Càng trưởng thành lại càng cô đơn?

Blog Tháng 6 - Hôm qua tôi chat facebook với một đứa bạn cùng lớp Đại Học. Tôi với cậu ta cũng không hẳn thân thiết nhưng được cái nói chuyện chém gió hợp ý nhau. Chúng tôi nói lan man gì đó tôi chẳng nhớ rõ. 

Tôi chỉ nhớ duy nhất câu cậu ấy đã gửi trước khi hai đứa tạm biệt nhau để è cổ ra làm đồ án: "Mày không thể biết một con người cô đơn đến mức nào nếu chỉ nhìn qua vẻ ngoài của họ!" Lúc đó tôi kiểu như "Ừ, lại cô đơn!"

Có lẽ, chưa có độ tuổi nào, cũng chưa có thế hệ nào người trẻ nói nhiều đến cô đơn như hiện nay. Người ta cô đơn ở mọi nơi mọi lúc, trong mọi hoàn cảnh. Cô đơn giữa đám đông, cô đơn trước thế giới ảo, cô đơn bên cạnh người thân yêu. Cô đơn như một thứ gia vị thiết yếu người ta bị bắt buộc thêm vào trong thế giới của tuổi trưởng thành.

Cô đơn, cô đơn, cô đơn...

Tôi nhận ra bản thân cô đơn từ khi còn rất nhỏ. Nếu tôi nhớ không nhầm, đó là khi tôi cùng đám bạn thân ngồi nói chuyện với nhau về sự trưởng thành. Tôi nói về sự tiếc nuối cho tuổi thơ ngỗ ngược, họ nói rằng khi tiếc nuối là lúc bạn đã bắt đầu trưởng thành.

Lúc ấy, lần đầu tiên, tôi thấy cô đơn. Cô đơn thấy mình đứng chênh vênh ở ngưỡng người lớn và trẻ con.
Càng trưởng thành lại càng cô đơn?

Càng trưởng thành lại càng cô đơn, càng khôn lớn lại càng bất an. Cổ tích chỉ là lời dối trá dùng để dỗ dành con nít. Bạn xếp lại đôi cánh trắng của ước mơ, và bung ra chiếc dù màu xám nhạt. Để nhắc nhở bản thân phải sống thực tế, để ngăn cản trái tim khỏi bị tổn thương. Nhưng bạn đã quên mất rằng, trái tim ấy từng khao khát yêu thương đến thế nào.

Thời gian càng trôi, cô đơn càng giống như một con đường nhỏ u uất. Có người chọn đi đến tận cùng nỗi cô đơn, để thử khám phá chính bản ngã của mình ở nơi cùng cực nhất. Có người ôm vô số hoan lạc phù du, hòng lừa dối bản thân về sự đông vui giả tạo. Lại có người thờ ơ chấp nhận cô đơn như món quà không mong đợi từ cuộc đời để điểm tô cho muôn màu của cuộc sống.

Có bao giờ bạn giống tôi, tự hỏi facebook có gì hay ho đến thế, để người ta cứ 5 phút phải check in một lần. Facebook có gì thú vị đến thế, để người ta hào phóng trao cho nhau những cái like ảo và những comment hỏi thăm lạnh nhạt. Tôi nói cho bạn, facebook có nỗi cô đơn. Người ta đắm chìm vào nỗi cô đơn của mọi người, xét cho cùng, cũng chỉ để tạm quên đi nỗi cô đơn của mình mà thôi.

Nhiều người trẻ chat với nhau lúc nửa đêm, chỉ để nói với nhau một câu: "tao thấy mình lạc lõng quá!". Nói thế thôi, rồi để đó. Cái cảm giác tự thương cho chính bản thân mình không biết có ai hiểu được không. Không thể khóc lóc, cũng không thể trách cứ ai, lại càng không được thể hiện với gia đình... Người trẻ ấy, buộc nỗi nỗi niềm vào cuộc sống bận rộn, buộc tâm hồn mình vào những miền đơn độc không có điểm dừng, và buộc cả nỗi cô đơn này vào sự đơn độc khác. Họ xoắn chúng lại rồi buộc vào chân bước đi.

Tại sao không để cô đơn ở lại? Phần lớn vì không nỡ, mà cũng vì cô đơn cũng thật sự cô đơn.

Không có con người bên cạnh, cô đơn biết làm thế nào?

Redo - Guu.vn

Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?

Lukhachdem Blog - Có một sự khác biệt rất lớn giữa tình yêu và đam mê. Một số người không thể phân biệt được sự khác nhau đó,nghĩ rằng mình đang yêu nhưng thật ra đó là sự đam mê cuồng dại. Đam mê chỉ là chốc lát - hết lúc này đến lúc khác. Tình yêu là tình bạn bắt lửa. Nó có gốc rễ và lớn lên, từng ngày từng ngày.

Dấu hiệu để nhận biết sự đam mê là cảm giác bất an. Ta phấn khích và háo hức, nhưng lại không thật sự hạnh phúc. Còn đó những nghi ngờ dằn vặt, những câu hỏi không được trả lời, những vụn vặt về người mình yêu dấu mà mình muốn chóng tìm ra sự giải đáp. Nó có thể làm giấc mơ tan tành.

Tình yêu là sự thông cảm và chấp nhận thầm lặng những điều không hoàn hảo. Nó là hiện thực. Nó đem lại cho ta sức mạnh để nâng đỡ người mình yêu. Sự có mặt của người ấy làm ta ấm áp, cho dù họ có ở xa.

Vạn dặm đường cũng không chia rẽ được ta. Đó là những thước phim tuyệt diệu mà ta cứ chiếu lui chiếu tới. Nhưng cho dù gần hay xa, ta biết rằng người ấy là của mình, và mình có thể đợi chờ.
Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?
Có thật sự bạn đang yêu, hay chỉ nghĩ rằng bạn đang yêu?
Đam mê bảo rằng, "Hãy cưới ngay thôi. Mình không thể liều lĩnh để mất người". Tình yêu bảo rằng: "Hãy kiên nhẫn. Đứng sợ. Hãy lập kế hoạch cho tương lai với niềm tin".

Đam mê thiếu lòng tin. Khi người ấy ở xa ta băn khoăn không biết họ có đang dối lừa mình không. Đôi khi, ta còn kiểm tra nữa chứ. Tình yêu là tin tưởng. Ta bình yên, an toàn và không lo sợ, và điều này thậm chí còn làm cho họ đáng tin hơn.

Đam mê có thể khiến ta gây ra những điều mà rồi sẽ hối tiếc, còn tình yêu không bao giờ khiến ta lầm đường lạc lối. Tình yêu là một cái gì đó cao hơn. Nó khiến ta cảm nhận tất cả. Nó làm cho vòng tròn trọn vẹn. Nó lấp đầy khoảng trống trong lòng ta.

Tình yêu là cao cả. Tình yêu nâng con người ta lên. Nó khiến ta ngước nhìn lên. Nó khiến ta trở nên tốt hơn ta của trước đó. Nếu ta có được tình yêu trong đời nó có thể bù đắp nhiều điều mà ta không có. Nếu thiếu tình yêu trong cuộc đời, bất cứ cái gì cũng trở thành vô nghĩa. Điều bí ẩn của việc có mặt trong cuộc đời này là không phải chỉ để sống mà một cái gì đó để sống vì nó.

Mỹ Duyên (jennie miu) - Guu.vn

Sunday, February 16, 2014

Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi

Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi - Những ngày tháng 3 đang về đến trong hơi thở dịu dàng cuối cùng của mùa xuân, trước khi dần khuất bóng, bỏ ngỏ lối về cho tháng Tư giao mùa phía Hạ bước sang…
Soạn một SMS gửi vào tháng Ba
Gạ gẫm ngày đi qua mùa hoa trắng
những nỗi buồn đượm nồng hương nắng
Cựa mình nở một ngày trong
Các bạn thân mến!

Những ngày tháng 3 đang về đến trong hơi thở dịu dàng cuối cùng của mùa xuân, trước khi dần khuất bóng, bỏ ngỏ lối về cho tháng Tư giao mùa phía Hạ bước sang…

Tháng Ba, có những nỗi niềm mơ hồ như sương như khói, bàng bạc hoài niệm trong mỗi ánh mắt, trong nụ cười ấm áp gợi về tình yêu, có những nỗi nhớ miên man cháy rực trời chiều theo sắc đỏ trên mỗi cành hoa gạo, có mưa mùa gầy mỏng mảnh vai áo trắng sắc hoa Sưa, có những cơn mơ chập chờn giữa xa xôi và gần gụi, giữa quên quên nhớ nhớ đôi lần ngần ngại phía tháng Ba…

Và chương trình radio TÌNH CA THÁNG BA hôm nay sẽ như một món quà nhỏ dành tặng cho các bạn Sinh nhật vào tháng 3, cho những người yêu tháng 3, có nhiều kỷ niệm với tháng 3, hay đơn giản chỉ là thấy lòng vu vơ thương nhớ, mong ngóng một ai đó vào tháng 3…

Mời các bạn cùng theo dõi!
Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi

* * *
Tháng Ba mang hình của những trăn trở - nhưng không quá buồn đau, với những chông chênh đủ để dạy mỗi đứa trẻ được sinh ra giữa tháng Ba biết làm người lớn, đủ để khi thắp nến hân hoan mùa sinh nhật vẫn biết thương lời ru ai gãy nhịp mà gọi bình yên về ánh đỏ trời chiều sắc gạo lầm lụi rơi, tự soi lối về cho riêng mình trong mắt tháng 3 thơm…

Và cả lối về trong những bản tình ca khắc khoải nhiều khao khát và yêu thương nữa…

Mời bạn cùng đến với những dòng đoản khúc đẹp về tình yêu tháng 3 của Phan An
Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi

Anh xuống Sân bay Nội Bài. Bầu trời u ám. Mưa. Những người xung quanh mặc áo rét, chỉ có anh vẫn phong phanh trong chiếc áo sơ mi mỏng.

Anh nhắn tin cho cô: “Anh về đến Hà Nội rồi. U ám. Lạnh. Không có em. Không có mặt trời. Em là mặt trời của anh. Anh là hoa hướng dương”.

Cô không trả lời. Nếu có trả lời, anh biết cô sẽ nhắn lại: “Ừm, tất cả chúng ta đều là hoa”.

Hôm ngồi ở Audiofile, có người hỏi anh: “Anh là Tháng Ba à?”. Anh không hiểu. Người ta lại hỏi: “Anh xem phim Sweet November chưa?”

Đến giờ thì anh biết, bi kịch của anh là bi kịch của Tháng Ba muốn trở thành cả năm. Dẫu sao thì Tháng Ba của anh cũng rất ngọt ngào.

Có người hỏi anh: “Anh chia tay hạnh phúc thế nào?”.

Đến giờ thì anh biết, người ta gọi em là hạnh phúc của anh. Hạnh phúc thường ngắn ngủi.

Đến giờ thì anh biết, em cũng là khổ đau. Mà khổ đau thường rất lâu.

Anh ngồi viết. Thỉnh thoảng lại vào YM viết tin nhắn offline cho em. Cái hay của offline message ở chỗ: anh cứ nói lên những tâm sự của mình, anh cứ bày tỏ tình cảm của mình, không cần biết người ta có nghe hay không, có đọc hay không. Như thể chào hàng qua mạng, như thể spam.

Đến giờ thì anh biết, như thể anh đang chào bán một con gấu bông. Con gấu bông bị bỏ rơi.

Nhạc chuông của em là “Chào em xinh tươi…”. Nhạc chuông của anh là: “Waiting for you right”.

Đến giờ thì anh biết, mỗi sáng anh sẽ tỉnh giấc với ý nghĩ: “Anh sẽ chờ em ở phía bên phải”. Vì bên trái đã có người chờ rồi. Rất tiếc là bên trái gần tim hơn.
Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi

* * *

Khi quy 12 tháng trong năm tương ứng với 12 loài hoa, thì tháng 3 ứng với hoa Thủy Tiên: 

“Nhân cách của các bạn sinh vào tháng 3 giống như một loài hoa thủy tiên trắng nhụy vàng, rất đài các kiêu sa, cũng thân quen gần gũi với nhân gian trong khoảng khắc mùa Xuân. Khi nở rộ, cánh hoa sẽ xoè rộng tròn đầy. Cá tính của bạn là người nhiều tự trọng, có ước mơ giản dị nhưng không buông thả. Bạn cũng có tính tình phóng khoáng của người nghệ sĩ. Trong sự giao thiệp với người đời, với bạn bè, bạn luôn là người cởi mở, nói chuyện pha chút hài hước nhẹ nhàng làm cho bạn bè luôn cảm thấy dễ chịu, vui vẻ.

Màu sắc làm cho bạn có duyên may hơn chính là màu trắng tinh khiết của hoa và xanh nước biển nhẹ nhàng. Trên đường đời, cho dù gặp chuyện buồn phiền, bạn vẫn luôn giữ được nụ cười trên môi, ngay cả trong những lúc khó khăn nhất."

Hy vọng trước mỗi muộn phiền thì những chàng trai, cô gái tháng 3 đều biết cách tìm đến được mảnh đất của những bình yên mà nương náu..

“Bây giờ chỉ mới đầu tháng ba âm lịch Đã có mưa, không nhiều nhưng cũng đủ làm chuyển đổi cả đất trời. Giao mùa, mưa và nắng. Nơi đây chỉ có thế. Như lòng người bao năm rồi vẫn vậy... Không vui thì buồn, hết buồn lại vui. Có lúc nào ta vô cảm được đâu...!

Cái nắng ban trưa khiến lòng ta cháy bỏng. Cháy khô cháy héo vì khát. Ta khát em! Như một kẻ lãng du dạo mình trên sa mạc hoang vu bỗng lạc mất đường về. Em ở đó. Ốc đảo xanh tươi ngọt lành. Với tay đến tưởng đâu là tới. Chạm được rồi mới biết mình mơ. Ảo ảnh, tất cả chỉ là hư vô, chỉ em là thực còn ta thì xa cách. Không dám nhìn nhau vì rào cản, trao vội trang nhật kí mà lòng còn mãi hoài nghi... Chắc là chiều nay mưa, thêm một cơn mưa nữa ở thành phố này. Phố có buồn không... Dòng xe cộ gồng mình lên mà chạy. Ai cũng muốn về nhà trước cơn mưa. Nhưng mưa nào có chịu. Nó giễu ta ấy mà. Mưa ào ào rồi mưa rỉ rả...

Thành phố, giá mà đừng mưa! Cứ cho ta là những ngày nắng, cứ cho ta là kẻ khô cằn thô lỗ. Em vẫn là mưa nhưng đừng vội rơi xuống nơi này. Tiếc thay.. Để mình ta tháng ngày mong mỏi và để riêng em khỏi phải ưu phiền...

Những cây cải từ tháng giêng xanh tốt, đợi chờ đến hết tháng hai... đã không còn gì để chờ đợi. Bông cải héo mòn, lũ ong bướm không còn ve vãn nữa. Mùa về trong sự xót xa! Cái nắng cuối ngày dần tắt cũng là lúc trời se lạnh, gió rồi mưa. Mưa chi vậy hỡi Ông Trời. Mưa trong sự tơi bời của vạn vật, mưa làm rối lòng ta đến vậy! Cải ơi, cải về đâu? Có phải bông cải sẽ về trời, nương nhờ theo dòng nước. Bỏ lại sau lưng những ngày nắng hạn, bỏ lại sau lưng bè bạn cùng thời..."Gió đưa cây cải về trời / rau răm ở lại chịu đời đắng cay".

Những khi ấy tôi đắm mình trong nỗi buồn, dẫu vẫn biết ngày mai trời lại sáng. Ngày mưa, dầm mình trong mưa để biết được đời còn có mưa... Bất giác chiều nay không kịp về trước cơn mưa, em hãy để mưa hôn lên mái tóc dài mượt mà óng ả, hôn xuống bờ vai thanh khiết rồi hôn sâu vào con tim khờ dại... Chợt giật nảy người khi nhận ra mưa là anh chàng lãng mạn, chỉ biết lang thang. Rày đây mai đó, tuỳ hứng mà trút cho thoả hờn căm, mưa có hiểu cho lòng người con gái đã qua tuổi trăng rằm... Mưa biệt tăm... Em đăm chiêu chờ đợi trong niềm tuyệt vọng. Mưa chắc sẽ không về nữa! Thành phố không mưa. Và em cũng sắp phải xa thành phố rồi! Mưa ơi, mưa ở đâu???

Em ngỡ ngàng! Lỡ trôi qua rồi còn tiếc nuối gì không? Chẳng biết ta có trở về kịp mùa mưa trước để trao cho em những điều chưa bao giờ ta nói ra. Thành phố không mưa. Ta lặng câm khi biết rằng mình không còn chỗ đứng nơi trái tim em. Thành phố ơi! Xin trả em về trong mưa. Mưa ơi! Trả cho em nụ hôn nồng thắm mà chính mưa đã đánh tráo hôm nào. Ta ơi! Ta xin em hãy giữ lấy những gì là của ta... Thành phố không mưa...???!!!
********
"Lần đầu tiên tôi thấy 1 ca sĩ khóc khi thu âm bài hát của mình, thật lạ là tôi lại cảm thấy vui! Bởi vì tôi biết rằng mình đã thành công khi truyền tải được tất cả cảm xúc vào bài hát này! Cũng phải, vì đây là bài hát mà tôi tự hào nhất trong số những bài hát mà tôi đã viết. Tôi mất 3 ngày để suy ngẫm, lựa chọn và để sửa từng câu, từng từ, để rồi hoàn tất nó vào 5g sáng ngày thứ 4. Tôi tin rằng trên đời này, Mẹ là người phụ nữ tốt với tôi nhất, yêu thương tôi nhất, quan tâm đến tôi nhất và bao dung với tôi nhất! Tôi đã viết bài hát này với tất cả sự kính yêu dành cho Mẹ! Nếu bạn có thời gian để nghe và chiêm nghiệm từng lời từng chữ trong bài hát này, có lẽ nước mắt rơi lúc nào các bạn cũng không hề biết đấy! Xin cám ơn Hiền Thục đã hát bằng tất cả tình cảm của mình!" (Nguyễn Văn Chung)

Và cũng dễ hiểu vì sao những trang “Nhật ký của mẹ” với tiếng hát Hiền Thục ngay từ lúc ra đời đã chiếm trọn được trái tim của mỗi người nghe, chạm vào những góc thiêng liêng và sâu kín nhất trong hồn người bằng những lát cắt chân thực, gần gụi đời thường về từng phút, từng giây, từng tháng từng năm, mùa nối mùa xoay hồi luân chuyển, dù nắng dù mưa, dù khi ốm đau hay khi khỏe mạnh thì Mẹ vẫn luôn ở bên, ngóng trông, đồng hành cùng con trên mỗi hành trình. Bởi một điều thật giản đơn: Con là niềm tin, là tình yêu và cuộc đời của Mẹ!

Có một loài hoa chỉ nở vào tháng 3 mà những năm gần đây, luôn được giới trẻ Hà Nội mong chờ trong háo hức - nhưthể một nét duyên riêng của chốn Hà Thành: hoa Sưa. Những bông hoa trắng liti nở từng chùm, đong đưa đầu cành như tuyết trắng long lanh gợi nhắc trong ta một cảm giác bình yên của chốn kinh thành xưa. 


Bạn mong muốn những entry (tĩnh) của mình được... "biến hóa" thành một thể loại khác sinh động và hấp dẫn hơn, dễ dàng lưu giữ, chia sẻ, làm quà tặng tất cả mọi người?

Blog Tháng 3 Lại Về Trong Tôi Tamtay.vn - Những Câu Chúc Hay

Saturday, February 15, 2014

Blog Radio Tháng 3 và những xúc cảm chưa gọi tên

Blog Tháng 3 - Blog Radio Tháng 3 và những xúc cảm chưa gọi tên - Tháng 3 lại về ùa vào lòng những khoảng không vô định, biết mình nhớ, biết mình đau, tuổi thơ, ước mơ, đoạn tình cảm tháng 3 vụn vỡ....

Tháng 3 đâu chỉ nhắc nhớ một mùa hoa, tiếc khoảng sân trắng ngần hương bưởi...tháng 3 không trở lại đâu người ạ, mãi mãi là như thế.
Blog Radio Tháng 3 và những xúc cảm chưa gọi tên

Bạn thân mến!

Hà Nội những ngày tháng 3 dường như gọi về thật nhiều xúc cảm.

Tháng 3 không chỉ là thời khắc đẹp nhất của mùa xuân mà tháng 3 cũng là thời khắc chuẩn bị sang mùa gọi về nhiều nghĩ suy và kỷ niệm đã qua!

Mời bạn cùng chia sẻ những xúc cảm của tháng 3 cùng Blog Radio qua những lá thư các thính giả gửi tới chương trình! 

Lá thư trong tuần: 

Đi qua mùa hoa trắng tháng 3Chiều qua thay avatar cho tháng 3 bằng một chùm hoa trắng. Cậu bạn tôi vừa quen trên facebook comment ngay: "Cậu yêu tháng 3 sao?". Bất giác giật mình, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt ra câu hỏi hay trả lời liệu tôi có yêu tháng 3 không, bởi thế thay vì nói thẳng vào vấn đề tôi vu vơ bảo: "Tháng 3 đẹp mà cậu". 

Ít ai biết ấu thơ trong tôi có phần hồn của Hà Nội. Hà Nội tháng 3 trời xanh trong mắt lá. Một sớm trời trong cũng là lúc tiết trời ấm hẳn, lâm râm mưa phùn dứt đợt hoa sưa cũng là lúc trở mùa của hoa bưởi. Khi đó tôi biết Hà Nội đang nhịp bước vào tháng 3. 

Hoa bưởi tháng 3 dịu dàng như câu ca bà vẫn hát. Ngày bé lẽo đẽo theo mẹ xách giỏ đi chợ mỗi lần đi qua con đường hoa có mấy cô nghiêng nghiêng nón lá chở đầy hai giỏ hoa trắng muốt, 5 cánh nhỏ tròn bung ra hé lộ nhị vàng thoảng hương ngan ngát, mẹ cứ hay ghé qua chọn mua vài lạng về biếu bà. Mẹ để vài cành vào tủ áo ấy thế mà thơm cả tuần chứ chẳng ít, tôi chẳng biết bà làm gì với thứ hoa ấy, mà ngày đấy còn là trẻ con cứ thấy cái gì hay hay là tôi hỏi cho bằng được " Đấy là hoa gì vậy bà, mà bà nhặt nó làm gì thế? Cháu thấy ông uống cả hoa đấy nữa cơ". "Hoa bưởi cháu ạ, chiều bà đun nước gội đầu cho cháu nhé".

Chiều ra, tôi ngủ dậy đã thấy bà cặm cụi dưới bếp đun nồi nước sôi, cánh hoa trắng được cho vào, nhấc bếp bà hòa vào ít nước lã gọi tôi ra. Trẻ con thì hay nghịch tôi nào có chịu ngồi yên, "Chịu khó gội đầu bằng hoa bưởi tóc cháu sẽ mềm, khi ấy bảo mẹ tết bím cho Miu nhé". Sau nhà tôi chuyển hết vào Nam, mỗi bà ở lại cùng với gia đình chú. Người già là vậy, khó mà bảo họ xa gốc rễ cội cây. Bố mẹ làm kinh doanh bận suốt, tôi và Cún còn đi học mấy khi thì về. Bà tôi giờ cũng đã già, ít đi lại, mỗi dịp có người quen từ Hà Nội vào Nam theo chuyến tàu bà gửi ra cho nhà tôi vài cân chè, ít bột sắn dây tẩm hương hoa bưởi. Đều tự tay bà làm cả. 

Tôi xa Hà Nội, xa buổi chiều hái sấu cùng lũ bạn đồng trang, không còn bắt gặp gánh hàng rong buổi sớm tháng 3 như ngày trước. Cuộc sống thay đổi nhiều thật, nhưng trong nếp ăn, nếp nghĩ mẹ vẫn hướng tôi về với bữa cơm gia đình. Tôi ăn một bát phở mẹ nấu, nếm một đĩa thịt gà rắc thêm vài lá chanh thái nhỏ. Người phụ nữ Việt Nam, có bà, có mẹ, và lớp trẻ sau này có cả hình bóng của tôi vẫn chưa vội quên, chưa quên. 

Hương bưởi thuở thiếu thời được "cất kĩ" ăn sâu từ những ngày nằm nôi gợi về cả trong câu hát cho nên mãi đến khi tôi xa Hà Nội nhiều năm, gội đầu bằng thứ dầu gội của những thương hiệu tên tuổi thì vẫn ấp ôm dư vị bưởi ngày nào mẹ hằng cất sâu vào vạt áo, hay những đêm nằm cạnh bà nghe mùi hương là lạ hiểu ra mùi thơm từ tóc. Nhẹ dịu vuốt mềm qua kẽ tay.

Từ khi chuyển vào Nam quà 8-3 của mẹ không còn là những nhành bưởi bố cất công mua từ sáng sớm, bởi bưởi hái lúc ban mai khi những đợt nắng tản dài đầu tiên là đọng hương thơm nhất, giờ thì nó thay bằng những cành hồng nhung xếp bó đắt tiền nghiễm nhiên trong cửa hiệu. Ừ thì có khác đi, nhưng cái gì về tuổi thơ cũng đáng yêu đáng giữ. Mẹ tôi vẫn nhắc nhiều, kể cả kỉ niệm tình yêu bố chạy hết vòng Hà Nội tìm điểm mua hoa bưởi tháng 3 làm hòa với mẹ. Ít nhiều trong tôi và mấy ai đã một lần trót yêu Hà Nội hay như bà tôi gắn mình hơn nửa cuộc đời chỉ vì yêu lấy từng nếp nhà, mái ngói, yêu cái hồn Hà Nội cuộn vào hư không, ảo ảnh có chùm hoa bưởi trắng một chớm nắng đọng sương.

Yêu Hà Nội rồi đâm ra yêu những gì gắn cuộc đời với nó, một gánh hàng rong, dăm ba quán nước vỉa hè hàn huyên trò chuyện, trà chanh một góc nhà thờ thành ra chỗ ngồi thân thuộc cho những đôi bạn trẻ. 

Rồi thì chiều nay ngồi ở một góc khuất Sài Gòn ưu tư về Hà Nội, lòng tôi nghẹn lại, nhói đau khi nghĩ về chàng trai tháng 3, có lẽ tôi đã trả lời được tôi yêu tháng 3 vì sao. Vì những mùa hoa ấu thơ trắng trong tinh khiết hay chăng đã nặng lòng với Hà Nội, về chàng trai tháng 3 giờ đã cách xa về tâm tình và địa lý. Đều đúng cả. Khi người ta đủ can đảm để xa nhau nghĩa là người ta sẽ không còn tiếc nuối. Anh bảo tôi đừng tiếc một mùa hoa tàn nhanh bởi cái đẹp sẽ sinh ra sau khi nó mất. Còn với tôi tất cả sẽ chỉ đi qua một lần. Bưởi chỉ nở một lần trong năm, tàn nhanh và rồi về với đất. Quy luật vậy mà có tránh được đớn đau. Lòng tôi đau đáu. 

Tháng 3 lại về ùa vào lòng những khoảng không vô định, biết mình nhớ, biết mình đau, tuổi thơ, ước mơ, đoạn tình cảm tháng 3 vụn vỡ....Tháng 3 đâu chỉ nhắc nhớ một mùa hoa, tiếc khoảng sân trắng ngần hương bưởi...tháng 3 không trở lại đâu người ạ, mãi mãi là như thế.

P/s : Đi qua mùa hoa trắng chắc em sẽ lại nhắc anh, sẽ thương nhớ anh như mới đây mình vẫn gặp, loài hoa trắng chân thành mộc mạc nhưng không hề kém cạnh. Em tin sẽ vững bước một mình. Tháng 3 mùa đã không còn lạnh.

Giày Xanh

Hoa thủy tinh

Cho tháng 3, cho em...và cho những cảm xúc chưa kịp thành tên!

1.Em yêu nắng, yêu những buổi chiều tung tăng chụp hình cùng lũ bạn. Ngày nắng là ngày vui! Em thích sự xô bồ náo nhiệt của thành phố khi bình minh về, không thích sự tĩnh lặngcủa màn đêm...Em...không xinh đẹp, nhưng em biết tự làm mình nổi bật giữa đám đông với đồng tiền bên má trái không sâu lúc ẩn lúc hiện, đỏng đảnh như chút nắng thu Hà Nội. Em sôi nổi và cuồng nhiệt như một cơn gió, đơn giản vì em không thích bị ràng buộc, một cô bé năng động và thích được tự do vẫy vùng giữa cuộc sống nhộn nhịp...

2. Anh yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!Anh ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...Anh thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. Anh thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...

Mọi người nói anh đa tình, anh chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”

3. Ngày tình yêu đến...

Tháng 3. Phố ngày nắng, giọt nắng cuối xuân không gay gắt mà dịu nhẹ như chính tính cách của anh. Bình yên!

Ngày anh đến. Nắng vàng, cát trắng, biển xanh...và những bản nhạc Trịnh sâu lắng...Anh đến bên em như một giấc mơ nhẹ nhàng và mong manh.

Em đắm chìm vào sự ngọt ngào nơi bờ vai anh...Em thích những lúc được uống trà và nghe Trịnh cùng anh, thích cái cách anh cảm nhận những ý nghĩa trong từng câu hát của Trịnh. Thích nhìn anh thật lâu lúc anh trầm tư suy nghĩ thả hồn theo những nốt nhạc. Bên anh...là một chút gió biển chiều se lạnh, em nép vào anh tìm chút hơi ấm, là những buổi lang thang khi phố lên đèn, những con đường lộng gió, bản tình ca em thì thầm dành cho anh.

Yêu em, dần dần anh yêu luôn cả nắng.Cuộc sống của anh bắt đầu thay đổi, anh cười nhiều hơn, không còn những buổi cafe một mình, hay cô đơn lang thang phố vắng! Anh dành hết thời gian rảnh để được bên em. Cùng nhau cafe, đọc sách, đi xem phim cùng nhau.... Anh cởi mở và ít lạnh lùng hơn trước...

Em ví tình yêu giữa anh và em thuần khiết như đóa hoa thủy tinh, một tình yêu không hề toan tính và suy nghĩ.

Những tưởng như vậy là hạnh phúc, là bình yên cho một trái tim...Hạnh phúc ở quanh đây trong những điều thật bình dị, mỉm cười và thấy lòng bình yên!

Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...

4. Phố mưa! Hoa thủy tinh...vỡ tan!

Một ngày không báo trước, trên con phố cũ đôi chân không còn chung nhịp bước, những giây phút bên nhau bắt đầu ngắn ngủi. Ngày cuối tuần dành cho nhau cũng trở nên bận rộn...Em tự nhốt mình trong sự im lặng của bản thân, không anh, em vẫn bình thường đấy thôi. Không anh, phố vẫn đầy nắng! Chỉ là nắng không còn rực rỡ, nắng không làm bừng sáng lên đôi mắt của em như ngày nào. Đã qua rồi những giấc mơ chưa vẹn lành, khi nỗi nhớ trong em bỗng chốc mong manh dễ vỡ...

Một mình lang thang trên phố, bất chợt em nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, anh vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ anh chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! Em vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...

Nhói lòng.

Có lẽ do số phận đã sắp đặt hay do anh đa tình, để rồi những tháng ngày anh lục tìm trong bản ngã mà mình đã cố tình không nhìn thấy. Cố gắng níu kéo, cố gắng nhặt từng mảnh kí ức đã vỡ ghép lại thành một bông hoa nguyên vẹn như ban đầu. Nhưng chợt thấy bất lực vì những vết xước của những lần lắp ghép, dù cho những mảnh vỡ rất lung linh nhưng đầy những tổn thương chua xót. Em kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Anh để em ra đi trong một chiều mưa như thế, bởi anh hiểu anh và em chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, không thể là 1 nửa của nhau, và đâu đó dưới bầu trời này anh biết sẽ có người đang đợi em đến ghép nửa trái tim.

Trống rỗng.

Đôi khi em thầm nghĩ...do anh, do em hay do hoàn cảnh nên phải xa nhau? Phải chăng là những im lặng, là những hiểu lầm, là những lời nói dối? Yêu thương lạnh lùng vội bỏ ra đi, em cố dang tay níu lại nhưng mong manh quá, chênh vênh quá, em không biết làm gì để níu kéo, để yêu thương trở về bên em! Đã đến lúc em nên thoát khỏi những hoang mang, bỏ lại những giấc mơ chìm trong quên lãng, những giấc mơ về anh, người em đã từng yêu nhất, tất cả như dần phai mờ theo dòng thời gian... Anh đi rồi còn lại mình em với màn đêm vô vọng, muốn dang tay ôm lấy anh quay về. Nhưng lí trí lại mạnh mẽ đẩy lùi con tim yếu ớt.

Tình yêu...chỉ là bông hoa thủy tinh trong suốt. Đẹp, đáng tôn thờ, nhưng mỏng manh và dễ vỡ, giống như những giọt mưa khi chạm đất. Vỡ tan rồi, hoà vị mát vào không trung, ngấm cả thân mình vào trong đất.

Yêu thương đi rồi, có còn trở về, có còn đong đầy những cảm xúc nguyên vẹn…

5. Mong một ngày nắng về trên phố.

Bông thủy tinh vỡ vụn, sẽ chẳng ghép khớp thành một thứ nguyên vẹn, nhưng những mảnh vỡ đôi khi lại là những mảnh ghép không tồi cho nhau...Đến bao giờ những mảnh vỡ nhận ra được điều đó?
Muốn tan hóa thân thành gió để bay đi, tìm về với yêu thương, lại muốn hóa thân thành hạt mưa để rơi trên vai áo em...Chiều mưa thuỷ tinh, một mình lang thang nơi không có gió, nắng vàng hanh hao. Chông chênh một nỗi nhớ. Ước muốn vẫn giữ chặt trong tim, trong tâm trí. Ước mơ một bông hoa thủy tinh nguyên vẹn như ban đầu...
Giữa đêm, mong ngày mai có nắng đến xao lòng...

Ước mơ không trở thành hiện thực...

Gửi từ Bình Minh Mưa

Lãng đãng… Gọi ngày bình yênĐi qua những buổi sớm yên lành mới thấy quý thêm những ngày mình còn được yêu, được sống, được trải nghiệm. Chạy xe chầm chậm và thả hồn miên man theo những suy nghĩ vô định, chợt thấy những bế tắc trong mình ươm hạt mầm tinh khôi.

Tháng ba trôi nghiêng theo những cơn gió giao mùa, xuân vẫn còn đang nán lại trên những cành lộc non. Hè lại sắp về đấy! Mùa hè bỗng nhiên trở thành mùa như bao mùa khác - trong mắt của 1 đứa không còn là sinh viên. Nó nhớ về một mùa hè, nắng vàng trải khắp mọi nơi, ve râm ran, bằng lăng nở tím hun hút cả con đường. Ở đâu đó vẫn còn những khuôn mặt tinh nghịch, những bờ tóc rối, những nụ cười trong veo rộn rã con đường làng nhỏ… Những kỷ niệm cũ gọi nhau trong trí nhớ, từng chút, từng chút ký ức của một mùa hè đã qua. 

Tìm đâu nữa những ngày xanh vô lo ấy, tất cả cứ xối xả rồi nhạt nhòa như những giọt mưa bám trượt trên ô cửa sổ một ngày giông bão.

Lớn thêm một chút! Đi làm bước ra cuộc sống, có những điều chiêm nghiệm và vốn sống thêm dày dặn, nhưng lại có những xúc cảm cứ nhạt dần, trôi vô định, rồi bỏ quên chẳng tìm lại được. Đôi khi chỉ là chút gợn gọi về rồi lại bẵng đi theo những xô bồ thời gian… Nó mệt nhoài, nhiều lúc như muốn buông xuôi.

Là những lần trở về và nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu những ưu phiền của mẹ, vào khuôn mặt khắc khổ của bố, vào những lo lắng, tất bật của anh, Nó muốn mình đứng vững, mà ko cần và không phải dựa dẫm vào bất cứ ai cả. Nó muốn tất cả vững tin vào nó. Cả những khi tất cả vượt qua giới hạn mà nó có thể chịu lại là lúc nó khẳng định lại mình và cứng cỏi đối mặt. Nó đã vượt qua những điều nó luôn sợ sệt, đã biến những điều nó luôn mặc cảm, tự ti thành điểm mạnh của mình. Rồi lại gượng đứng dậy và đi tiếp. Nó hiểu nỗi buồn và những thất bại luôn có ý nghĩa của riêng nó, nó giúp tâm hồn chai sạn đi, rắn rỏi và lớn lên. Vẫn ước mơ, tìm lại niềm tin, hàn gắn những điều rạn vỡ. Để ngày hôm nay nó nhìn lại tất cả đã qua nó tự tin để nói rằng mình đã làm tốt, và sẽ làm tốt hơn nữa, nó đã mạnh mẽ & cứng cỏi hơn nó tưởng, rất nhiều.

Bầu trời hôm nay màu loang lổ, những cơn mưa liên miên, dai dẳng. Mưa có gột rửa được nỗi buồn nó mang, hay càng làm cho nó thêm đè nặng bởi những suy nghĩ. Nhớ một nụ cười cũ, một niềm vui cũ, một khoảnh khắc cũ…phía chơi vơi nào đó. Sao ko nghĩ về 1 ngày mai nắng về thơm tho trên kẽ tay, gió mơn man làn tóc. Nó không thích nắng, nhưng chưa bao giờ nó mong nắng về như lúc này. Nắng lên, em nhớ dang tay đón lấy nhé, và hít thật sâu hơi thở ấm áp của nắng, em sẽ thấy nhiệt huyết cựa trong mình, đó là mầm xanh sau cơn bão đêm qua.

Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, hay chờ đợi ở những điều mơ hồ giá trị hạnh phúc là ở đó, là giây phút yên bình bên gia đình, là bữa cơm sum họp đầm ấm, là niềm vui nơi khóe mắt bố, là tiếng cười của mẹ và giấc ngủ không trằn trọc lo âu, là tiếng sóng của biển hiền hòa, là ...nhưng điều cất giấu sâu thẳm trong tim.

Bay đi những muộn phiền, bình yên sẽ còn mãi trong ta!

Thanh Loan ( 03/2013) Nhacvietplus.com.vn
Những Câu Chúc Hay

Tuesday, May 14, 2013

Học cách kiểm soát cảm xúc bằng phương pháp tự nhiên

Kiểm soát được cảm xúc sẽ giúp bạn tránh được nhiều bệnh tất lắm đấy!

Học cách kiểm soát cảm xúc bằng phương pháp tự nhiên

Cùng xem thôi nào!

Tác hại của stress

Nếu stress cứ lặp đi lặp lại và con người không làm chủ được nó, không thích ứng với những biến đổi do nó đưa đến, cơ thể sẽ bị rối loạn cả về thể chất lẫn tâm thần. 

Nhiều nghiên cứu đã chứng minh vào lúc căng thẳng, cơ thể có những biến đổi và điều này là nguy cơ gây bệnh. Khi đó, glucocorticoid và adrenalin ở tuyến thượng thận bị tăng tiết làm cho mạch máu co lại, giữ natri và nước lại trong cơ thể, khiến bệnh nhân ít bài tiết nước tiểu, dẫn đến tăng huyết áp. Vì vậy, người bị stress thường xuyên dễ bị tăng huyết áp.
Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Sunday, March 17, 2013

Tháng 3 và những xúc cảm chưa gọi tên

Blog Cuoc Song >> Chiều qua thay avatar cho tháng 3 bằng một chùm hoa trắng. 

Cậu bạn tôi vừa quen trên facebook comment ngay: "Cậu yêu tháng 3 sao?". Bất giác giật mình, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt ra câu hỏi hay trả lời liệu tôi có yêu tháng 3 không, bởi thế thay vì nói thẳng vào vấn đề tôi vu vơ bảo: "Tháng 3 đẹp mà cậu".






Blog Cuoc Song,Tháng 3 và những xúc cảm chưa gọi tên,Blog cam Xuc, Blog Xuc Cam, Blog tinh yeuYên nghỉ nhé tình yêu của tôi!, bắt đầu một yêu thương,Em sẽ lặng thầm dõi theo anh,Chỉ là mình đã hết yêu,Tạm biệt tình yêu của em,Chuyện về đàn ông,cau chuyen ve chang,chuyen cua nang,Thì Thầm Bên Bàn Phím,thì tham ban phim,thi tham, nhung dieu ban nen ghi nho, Top những câu danh ngôn hay về tình yêu,nhung cau danh hay ve tinh yeu,danh ngon tinh yeu,Sau yêu còn có chia tay,sau yeu con co chia tay,goc yeu thuong,Nếu em luôn giận dỗi,neu em luon gian doi,neu em gian,em hay gian doi, blog viet truyen than blog cam xuc,blog radio,blog camxuc that,blog radio online,cam xuc that,radio online,qua tang cuoc song,loi hay y dep,cuoc song,loi hay,gia dinh,hanh phuc,gioi tinh,Blog Radio,Góc Yêu Thuong,qua tang cuoc song,loi hay y dep,Giới Tính,Vui Cuời,nhung dieu can biet,tin soc,tin sock,tin scandal,tin tuc trong ngay,blog mua yeu thuong,blog tinh yeu,sms ngay le, sms yeu thuong,nhung chuyen tham kinh,cau chuyen tinh yeu,loi song sai lam, nhip song tuoi tre,tin dien anh,tin dien vien,nhac hay, gameshow,Cbiz,Showbiz,qua tang trai tim,qua tang tinh yeu,qua tang gia dinh,loi hay y dep, y dep loi hay,danh ngon cuoc song, tri thuc nhan loai,thu thuat minh tinh, truyen ngan,truyen cuoi,truyen doc,truyen tieu thuyet,truyen vui cuoi,truyen tranh,tinh duc,quan he,chuyen kin,chuyen phong the,qua tang cuoc song

Ít ai biết ấu thơ trong tôi có phần hồn của Hà Nội. Hà Nội tháng 3 trời xanh trong mắt lá. Một sớm trời trong cũng là lúc tiết trời ấm hẳn, lâm râm mưa phùn dứt đợt hoa sưa cũng là lúc trở mùa của hoa bưởi. Khi đó tôi biết Hà Nội đang nhịp bước vào tháng 3. 

Hoa bưởi tháng 3 dịu dàng như câu ca bà vẫn hát. Ngày bé lẽo đẽo theo mẹ xách giỏ đi chợ mỗi lần đi qua con đường hoa có mấy cô nghiêng nghiêng nón lá chở đầy hai giỏ hoa trắng muốt, 5 cánh nhỏ tròn bung ra hé lộ nhị vàng thoảng hương ngan ngát, mẹ cứ hay ghé qua chọn mua vài lạng về biếu bà. Mẹ để vài cành vào tủ áo ấy thế mà thơm cả tuần chứ chẳng ít, tôi chẳng biết bà làm gì với thứ hoa ấy, mà ngày đấy còn là trẻ con cứ thấy cái gì hay hay là tôi hỏi cho bằng được " Đấy là hoa gì vậy bà, mà bà nhặt nó làm gì thế? Cháu thấy ông uống cả hoa đấy nữa cơ". "Hoa bưởi cháu ạ, chiều bà đun nước gội đầu cho cháu nhé".

Chiều ra, tôi ngủ dậy đã thấy bà cặm cụi dưới bếp đun nồi nước sôi, cánh hoa trắng được cho vào, nhấc bếp bà hòa vào ít nước lã gọi tôi ra. Trẻ con thì hay nghịch tôi nào có chịu ngồi yên, "Chịu khó gội đầu bằng hoa bưởi tóc cháu sẽ mềm, khi ấy bảo mẹ tết bím cho Miu nhé". Sau nhà tôi chuyển hết vào Nam, mỗi bà ở lại cùng với gia đình chú. Người già là vậy, khó mà bảo họ xa gốc rễ cội cây. Bố mẹ làm kinh doanh bận suốt, tôi và Cún còn đi học mấy khi thì về. Bà tôi giờ cũng đã già, ít đi lại, mỗi dịp có người quen từ Hà Nội vào Nam theo chuyến tàu bà gửi ra cho nhà tôi vài cân chè, ít bột sắn dây tẩm hương hoa bưởi. Đều tự tay bà làm cả. 

Tôi xa Hà Nội, xa buổi chiều hái sấu cùng lũ bạn đồng trang, không còn bắt gặp gánh hàng rong buổi sớm tháng 3 như ngày trước. Cuộc sống thay đổi nhiều thật, nhưng trong nếp ăn, nếp nghĩ mẹ vẫn hướng tôi về với bữa cơm gia đình. Tôi ăn một bát phở mẹ nấu, nếm một đĩa thịt gà rắc thêm vài lá chanh thái nhỏ. Người phụ nữ Việt Nam, có bà, có mẹ, và lớp trẻ sau này có cả hình bóng của tôi vẫn chưa vội quên, chưa quên. 

Hương bưởi thuở thiếu thời được "cất kĩ" ăn sâu từ những ngày nằm nôi gợi về cả trong câu hát cho nên mãi đến khi tôi xa Hà Nội nhiều năm, gội đầu bằng thứ dầu gội của những thương hiệu tên tuổi thì vẫn ấp ôm dư vị bưởi ngày nào mẹ hằng cất sâu vào vạt áo, hay những đêm nằm cạnh bà nghe mùi hương là lạ hiểu ra mùi thơm từ tóc. Nhẹ dịu vuốt mềm qua kẽ tay.

Từ khi chuyển vào Nam quà 8-3 của mẹ không còn là những nhành bưởi bố cất công mua từ sáng sớm, bởi bưởi hái lúc ban mai khi những đợt nắng tản dài đầu tiên là đọng hương thơm nhất, giờ thì nó thay bằng những cành hồng nhung xếp bó đắt tiền nghiễm nhiên trong cửa hiệu. Ừ thì có khác đi, nhưng cái gì về tuổi thơ cũng đáng yêu đáng giữ. Mẹ tôi vẫn nhắc nhiều, kể cả kỉ niệm tình yêu bố chạy hết vòng Hà Nội tìm điểm mua hoa bưởi tháng 3 làm hòa với mẹ. Ít nhiều trong tôi và mấy ai đã một lần trót yêu Hà Nội hay như bà tôi gắn mình hơn nửa cuộc đời chỉ vì yêu lấy từng nếp nhà, mái ngói, yêu cái hồn Hà Nội cuộn vào hư không, ảo ảnh có chùm hoa bưởi trắng một chớm nắng đọng sương.

Yêu Hà Nội rồi đâm ra yêu những gì gắn cuộc đời với nó, một gánh hàng rong, dăm ba quán nước vỉa hè hàn huyên trò chuyện, trà chanh một góc nhà thờ thành ra chỗ ngồi thân thuộc cho những đôi bạn trẻ. 

Rồi thì chiều nay ngồi ở một góc khuất Sài Gòn ưu tư về Hà Nội, lòng tôi nghẹn lại, nhói đau khi nghĩ về chàng trai tháng 3, có lẽ tôi đã trả lời được tôi yêu tháng 3 vì sao. Vì những mùa hoa ấu thơ trắng trong tinh khiết hay chăng đã nặng lòng với Hà Nội, về chàng trai tháng 3 giờ đã cách xa về tâm tình và địa lý. Đều đúng cả. Khi người ta đủ can đảm để xa nhau nghĩa là người ta sẽ không còn tiếc nuối. Anh bảo tôi đừng tiếc một mùa hoa tàn nhanh bởi cái đẹp sẽ sinh ra sau khi nó mất. Còn với tôi tất cả sẽ chỉ đi qua một lần. Bưởi chỉ nở một lần trong năm, tàn nhanh và rồi về với đất. Quy luật vậy mà có tránh được đớn đau. Lòng tôi đau đáu. 

Tháng 3 lại về ùa vào lòng những khoảng không vô định, biết mình nhớ, biết mình đau, tuổi thơ, ước mơ, đoạn tình cảm tháng 3 vụn vỡ....Tháng 3 đâu chỉ nhắc nhớ một mùa hoa, tiếc khoảng sân trắng ngần hương bưởi...tháng 3 không trở lại đâu người ạ, mãi mãi là như thế.

P/s : Đi qua mùa hoa trắng chắc em sẽ lại nhắc anh, sẽ thương nhớ anh như mới đây mình vẫn gặp, loài hoa trắng chân thành mộc mạc nhưng không hề kém cạnh. Em tin sẽ vững bước một mình. Tháng 3 mùa đã không còn lạnh.

Giày Xanh

Hoa thủy tinh

Cho tháng 3, cho em...và cho những cảm xúc chưa kịp thành tên!

1.Em yêu nắng, yêu những buổi chiều tung tăng chụp hình cùng lũ bạn. Ngày nắng là ngày vui! Em thích sự xô bồ náo nhiệt của thành phố khi bình minh về, không thích sự tĩnh lặngcủa màn đêm...Em...không xinh đẹp, nhưng em biết tự làm mình nổi bật giữa đám đông với đồng tiền bên má trái không sâu lúc ẩn lúc hiện, đỏng đảnh như chút nắng thu Hà Nội. Em sôi nổi và cuồng nhiệt như một cơn gió, đơn giản vì em không thích bị ràng buộc, một cô bé năng động và thích được tự do vẫy vùng giữa cuộc sống nhộn nhịp...

2. Anh yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!Anh ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...Anh thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. Anh thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...

Mọi người nói anh đa tình, anh chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”

3. Ngày tình yêu đến...

Tháng 3. Phố ngày nắng, giọt nắng cuối xuân không gay gắt mà dịu nhẹ như chính tính cách của anh. Bình yên!

Ngày anh đến. Nắng vàng, cát trắng, biển xanh...và những bản nhạc Trịnh sâu lắng...Anh đến bên em như một giấc mơ nhẹ nhàng và mong manh.

Em đắm chìm vào sự ngọt ngào nơi bờ vai anh...Em thích những lúc được uống trà và nghe Trịnh cùng anh, thích cái cách anh cảm nhận những ý nghĩa trong từng câu hát của Trịnh. Thích nhìn anh thật lâu lúc anh trầm tư suy nghĩ thả hồn theo những nốt nhạc. Bên anh...là một chút gió biển chiều se lạnh, em nép vào anh tìm chút hơi ấm, là những buổi lang thang khi phố lên đèn, những con đường lộng gió, bản tình ca em thì thầm dành cho anh.

Yêu em, dần dần anh yêu luôn cả nắng.Cuộc sống của anh bắt đầu thay đổi, anh cười nhiều hơn, không còn những buổi cafe một mình, hay cô đơn lang thang phố vắng! Anh dành hết thời gian rảnh để được bên em. Cùng nhau cafe, đọc sách, đi xem phim cùng nhau.... Anh cởi mở và ít lạnh lùng hơn trước...

Em ví tình yêu giữa anh và em thuần khiết như đóa hoa thủy tinh, một tình yêu không hề toan tính và suy nghĩ.

Những tưởng như vậy là hạnh phúc, là bình yên cho một trái tim...Hạnh phúc ở quanh đây trong những điều thật bình dị, mỉm cười và thấy lòng bình yên!

Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...

4. Phố mưa! Hoa thủy tinh...vỡ tan!

Một ngày không báo trước, trên con phố cũ đôi chân không còn chung nhịp bước, những giây phút bên nhau bắt đầu ngắn ngủi. Ngày cuối tuần dành cho nhau cũng trở nên bận rộn...Em tự nhốt mình trong sự im lặng của bản thân, không anh, em vẫn bình thường đấy thôi. Không anh, phố vẫn đầy nắng! Chỉ là nắng không còn rực rỡ, nắng không làm bừng sáng lên đôi mắt của em như ngày nào. Đã qua rồi những giấc mơ chưa vẹn lành, khi nỗi nhớ trong em bỗng chốc mong manh dễ vỡ...

Một mình lang thang trên phố, bất chợt em nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, anh vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ anh chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! Em vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...

Nhói lòng.

Có lẽ do số phận đã sắp đặt hay do anh đa tình, để rồi những tháng ngày anh lục tìm trong bản ngã mà mình đã cố tình không nhìn thấy. Cố gắng níu kéo, cố gắng nhặt từng mảnh kí ức đã vỡ ghép lại thành một bông hoa nguyên vẹn như ban đầu. Nhưng chợt thấy bất lực vì những vết xước của những lần lắp ghép, dù cho những mảnh vỡ rất lung linh nhưng đầy những tổn thương chua xót. Em kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Anh để em ra đi trong một chiều mưa như thế, bởi anh hiểu anh và em chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, không thể là 1 nửa của nhau, và đâu đó dưới bầu trời này anh biết sẽ có người đang đợi em đến ghép nửa trái tim.

Trống rỗng.

Đôi khi em thầm nghĩ...do anh, do em hay do hoàn cảnh nên phải xa nhau? Phải chăng là những im lặng, là những hiểu lầm, là những lời nói dối? Yêu thương lạnh lùng vội bỏ ra đi, em cố dang tay níu lại nhưng mong manh quá, chênh vênh quá, em không biết làm gì để níu kéo, để yêu thương trở về bên em! Đã đến lúc em nên thoát khỏi những hoang mang, bỏ lại những giấc mơ chìm trong quên lãng, những giấc mơ về anh, người em đã từng yêu nhất, tất cả như dần phai mờ theo dòng thời gian... Anh đi rồi còn lại mình em với màn đêm vô vọng, muốn dang tay ôm lấy anh quay về. Nhưng lí trí lại mạnh mẽ đẩy lùi con tim yếu ớt.

Tình yêu...chỉ là bông hoa thủy tinh trong suốt. Đẹp, đáng tôn thờ, nhưng mỏng manh và dễ vỡ, giống như những giọt mưa khi chạm đất. Vỡ tan rồi, hoà vị mát vào không trung, ngấm cả thân mình vào trong đất.

Yêu thương đi rồi, có còn trở về, có còn đong đầy những cảm xúc nguyên vẹn…

5. Mong một ngày nắng về trên phố.

Bông thủy tinh vỡ vụn, sẽ chẳng ghép khớp thành một thứ nguyên vẹn, nhưng những mảnh vỡ đôi khi lại là những mảnh ghép không tồi cho nhau...Đến bao giờ những mảnh vỡ nhận ra được điều đó?
Muốn tan hóa thân thành gió để bay đi, tìm về với yêu thương, lại muốn hóa thân thành hạt mưa để rơi trên vai áo em...Chiều mưa thuỷ tinh, một mình lang thang nơi không có gió, nắng vàng hanh hao. Chông chênh một nỗi nhớ. Ước muốn vẫn giữ chặt trong tim, trong tâm trí. Ước mơ một bông hoa thủy tinh nguyên vẹn như ban đầu...
Giữa đêm, mong ngày mai có nắng đến xao lòng...

Ước mơ không trở thành hiện thực...

Gửi từ Bình Minh Mưa


Lãng đãng… Gọi ngày bình yênĐi qua những buổi sớm yên lành mới thấy quý thêm những ngày mình còn được yêu, được sống, được trải nghiệm. Chạy xe chầm chậm và thả hồn miên man theo những suy nghĩ vô định, chợt thấy những bế tắc trong mình ươm hạt mầm tinh khôi.

Tháng ba trôi nghiêng theo những cơn gió giao mùa, xuân vẫn còn đang nán lại trên những cành lộc non. Hè lại sắp về đấy! Mùa hè bỗng nhiên trở thành mùa như bao mùa khác - trong mắt của 1 đứa không còn là sinh viên. Nó nhớ về một mùa hè, nắng vàng trải khắp mọi nơi, ve râm ran, bằng lăng nở tím hun hút cả con đường. Ở đâu đó vẫn còn những khuôn mặt tinh nghịch, những bờ tóc rối, những nụ cười trong veo rộn rã con đường làng nhỏ… Những kỷ niệm cũ gọi nhau trong trí nhớ, từng chút, từng chút ký ức của một mùa hè đã qua. 

Tìm đâu nữa những ngày xanh vô lo ấy, tất cả cứ xối xả rồi nhạt nhòa như những giọt mưa bám trượt trên ô cửa sổ một ngày giông bão.

Lớn thêm một chút! Đi làm bước ra cuộc sống, có những điều chiêm nghiệm và vốn sống thêm dày dặn, nhưng lại có những xúc cảm cứ nhạt dần, trôi vô định, rồi bỏ quên chẳng tìm lại được. Đôi khi chỉ là chút gợn gọi về rồi lại bẵng đi theo những xô bồ thời gian… Nó mệt nhoài, nhiều lúc như muốn buông xuôi.


Là những lần trở về và nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu những ưu phiền của mẹ, vào khuôn mặt khắc khổ của bố, vào những lo lắng, tất bật của anh, Nó muốn mình đứng vững, mà ko cần và không phải dựa dẫm vào bất cứ ai cả. Nó muốn tất cả vững tin vào nó. Cả những khi tất cả vượt qua giới hạn mà nó có thể chịu lại là lúc nó khẳng định lại mình và cứng cỏi đối mặt. Nó đã vượt qua những điều nó luôn sợ sệt, đã biến những điều nó luôn mặc cảm, tự ti thành điểm mạnh của mình. Rồi lại gượng đứng dậy và đi tiếp. 

Nó hiểu nỗi buồn và những thất bại luôn có ý nghĩa của riêng nó, nó giúp tâm hồn chai sạn đi, rắn rỏi và lớn lên. Vẫn ước mơ, tìm lại niềm tin, hàn gắn những điều rạn vỡ. Để ngày hôm nay nó nhìn lại tất cả đã qua nó tự tin để nói rằng mình đã làm tốt, và sẽ làm tốt hơn nữa, nó đã mạnh mẽ & cứng cỏi hơn nó tưởng, rất nhiều.

Bầu trời hôm nay màu loang lổ, những cơn mưa liên miên, dai dẳng. Mưa có gột rửa được nỗi buồn nó mang, hay càng làm cho nó thêm đè nặng bởi những suy nghĩ. Nhớ một nụ cười cũ, một niềm vui cũ, một khoảnh khắc cũ…phía chơi vơi nào đó. Sao ko nghĩ về 1 ngày mai nắng về thơm tho trên kẽ tay, gió mơn man làn tóc. Nó không thích nắng, nhưng chưa bao giờ nó mong nắng về như lúc này. Nắng lên, em nhớ dang tay đón lấy nhé, và hít thật sâu hơi thở ấm áp của nắng, em sẽ thấy nhiệt huyết cựa trong mình, đó là mầm xanh sau cơn bão đêm qua.

Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, hay chờ đợi ở những điều mơ hồ giá trị hạnh phúc là ở đó, là giây phút yên bình bên gia đình, là bữa cơm sum họp đầm ấm, là niềm vui nơi khóe mắt bố, là tiếng cười của mẹ và giấc ngủ không trằn trọc lo âu, là tiếng sóng của biển hiền hòa, là ...nhưng điều cất giấu sâu thẳm trong tim.

Bay đi những muộn phiền, bình yên sẽ còn mãi trong ta!
Theo: Blogviet.com.vn - lukhachdem