Showing posts with label Mùa Tóc Rối. Show all posts
Showing posts with label Mùa Tóc Rối. Show all posts

Friday, July 18, 2014

Dấu mưa tháng Sáu - Mùa tóc rối

Vì những cay đắng và ngọt ngào anh dành cho em!

Trời đổ mưa bất chợt, em ngồi trong quán quen nhìn mưa giăng giăng. Em thấy, có cô gái với đôi chân trần bước hoang hoải dưới mưa, ánh mắt buồn đến lạ. Tháng Sáu đến rồi phải không?

Em lật ngược tờ lịch cũ

Dấu mưa tháng Sáu - Mùa tóc rối
Blog Tháng Sáu của nhiều năm về trước, em tươi vui, tinh nghịch, em hay hát vu vơ, hay liếc ngang liếc dọc một chàng trai cô gái xinh đẹp đi ngoài đường. Ban ngày đi học, làm thêm, tối đến la cà hàng quán cả giờ đồng hồ, thi thoảng lại lại cười tủm tỉm vì một tin nhắn chút ngủ ngon của một anh chàng lạ mặt giấu tên nào đó. Em cũng hay khóc nhưng là vì những vụn vặt đời thường: một bài kiểm tra điểm kém, nhỏ bạn em hết lòng tin cẩn nói xấu sau lưng… Em của khi đó, chưa từng đi tìm anh

Khi những bông cỏ lau phủ kín trắng xóa những bãi đất hoang sau nhà, tim em bắt đầu rung rinh những nhịp thật khẽ khi gặp anh. Cái thời con nít ngốc xít nhưng đáng yêu đến lạ, đôi ba lần nhắn tin đã chơi trò hẹn hò rồi ngờ nghệch giả vờ nắm tay. Yêu nhau chỉ đơn giản là thế

Rỗi cũng từng lân lân trong những ngày yêu đầu, bên nhau suốt ngày không chán. Rồi cũng hão huyền về những mộng tưởng cho tương lai, sau này anh sẽ như thế này, em như thế kia… Tình đầu, đâu ai dạy cho chúng mình cách học yêu như thế nào cho đúng. Em chỉ biết tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều sẽ biến thành cát bụị. Thế nên, em đâu ngại ngần điều gì

Tháng Sáu, em hay cuộn tròn trong chăn ngủ lầm lì vào sáng ngày mưa đợi anh gọi điện nhắc nhở ăn uống. Hay đôi khi cảm động đến rơi nước mắt khi anh vất vả mang đến món ăn sáng em yêu thích nhất còn người thì ướt như chuột. Anh khi ấy, thương em đến lạ.

Tháng Sáu, với những khúc mưa mùa chợt đến chợt đi. Quen nhau ở đầu mùa mưa trước rồi chia tay ở cuối mùa mưa sau, bên nhau những ngày Sài Gòn đầy mưa nắng nên kỉ niệm cũng trôi theo đó mà bốc hơi thật nhanh. Ký ức có lẽ chỉ còn là những dấu mưa.

Chia tay, anh thêm chút trầm lắng, em mất chút hồn nhiên.

Chẳng phải tất cả đôi lứa trên thế gian này đều từng là người xa lạ? Yêu nhau được thì cũng nên đủ dũng khí để chấp nhận buông bỏ một người không còn thuộc về mình. Em đã từng nghĩ cuộc đời này dài rộng, việc gì phải chung thủy cả đời để yêu một người, héo mòn cả tuổi thanh xuân. Nhưng tình yêu là một thứ kỳ quăc, Khi bàn tay mình đã thôi không nắm lấy nhau, em biết anh đã yên vị nằm lỳ vào một góc trong trái tim

Những sai lầm xưa rồi cũng sẽ hóa cũ. Em đã chắng bận lòng để oán trách ngày xưa sao anh vội buông tay, sao em ngây dại chỉ biết khóc nhìn anh quay bước. Nắng xưa đã hao hanh, mưa chỉ vừa mới đến. Rốt cuộc, mong anh luôn là những gì đẹp đẽ trong lòng em. Cuộc đời này hữu hạn lắm, bởi chúng mình đã – từng rất có duyên trong vô lượng kiếp trước, nên kiếp này mới có cơ hội gặp được nhau

Khi viết về tháng Sáu

Em định viết cho anh, một bài viết khá dài, về tháng Sáu, về anh về em.

Thật buồn cười vì từng đoạn ký ức cũ kỹ lại đứt đoạn, rời rạc bắt em phải nối lại. Em mừng cho mình, vì cuối cùng có thể ngừng yêu anh.

Ngày xưa, lúc mới bắt đầu nhen nhóm ý định chia tay và ngay cả chia tay thật sự, em cứ tưởng suốt đời suốt kiếp không bao giờ quên, hoặc giả chăng tua đi tua lại nhiều lần những mảng sáng tối về chuyện hai đứa để nhắc nhở về cái thời đã từng yêu. Em đã từng nhớ anh, nhớ rất nhiều, nước mắt đã từng vô vạn lần chảy ngang khi màn đêm u uất kéo về, rồi em chìm vào giấc ngủ, rồi cũng từng miên man đuổi bắt theo chút kỉ niệm sót của đôi mình, rồi mơ, rồi tỉnh. Tuy nhiên, thật sự, không ai đứng yên một chổ mà đợi mãi một người, càng không tồn tại khái niệm “mãi mãi”. Mãi mãi là bao lâu? Chả là bao lâu cả. Tin em đi, rồi thời gian sẽ là phương thuốc thần kỳ, nó phủ sạch tất cả, từng mảng, từng mảng một. Có ngày, em quên mất mình từng có anh, từng yêu anh, an lành sống

Đến một ngày, em sẽ lại yêu, anh sẽ lại hẹn hò – với em, hoặc với một người lạ nào đó. Em tấy nhiên chấp nhận một phần duyên nợ trong đời, chấp nhận tuổi trẻ đã từng nông nổi sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua của mình. Rồi sẽ có người cầm tay em dắt em đi qua những ngày Sài Gòn đầy mưa nắng, sẽ có người chịu ngồi nghe em than thở những vụn vặt thường ngày, sẽ có người sáng chiều nhắc em ăn uống kẻo bênh, có người không bao giờ biết nghẹt thở vì những quan tâm trẻ con của em

Ngày ấy, chắc cũng sắp đến rồi!

Tháng Sáu! Mưa! Em buồn vì những điều đã cũ.

Dấu mưa tháng Sáu - Mùa tóc rối
Theo: Muatocroi.com

Nẻo đường con gái tôi - Mùa tóc rối

Con gái yêu!

Mẹ viết cho con những dòng này khi con gái mẹ đang say sưa trong giấc ngủ thần tiên, ngắm nhìn con, mẹ thấy hiện lên hình ảnh thiên thần với đôi cánh trắng đang bay trên bầu trời và reo lên gọi “ Mẹ ơi! Trên này đẹp quá”

Con gái yêu, con hãy nhớ rằng con mãi là niềm tự hào và là tình yêu lớn nhất đối với mẹ. Ngày mai, con gái mẹ sẽ vào lớp 1 và sau này khi lớn lên, con cũng sẽ được làm mẹ như mẹ bây giờ, được làm mẹ đó là một thiên chức và cũng là một hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ.

Mẹ nhớ, ngày con sinh ra là một ngày rất đẹp, bầu trời trong xanh và hiền hòa, vạn vật như tỉnh giấc sau một đêm say ngủ, chim hót líu lo trên tán lá, ánh nắng nhảy nhót trên mái nhà, con sinh vào mùa đông nhưng gió rét không dữ dội mà chỉ hơi se se lạnh và có thêm một chút nắng, hơi thở của thiên nhiên trong ngày Đông hôm ấy thật ngọt ngào, nhẹ nhàng và quyến rũ. Con gái mẹ cất tiếng khóc chào đời và đón ánh bình minh tươi sáng nhất của ngày trong phòng hộ sinh qua khung cửa sổ có hương ngọc lan từ đâu thoảng lại và mẹ biết khi đó bố con đang đứng ở ngoài chân tay luống cuống, hồi hộp chờ bế con trên tay. Mới sinh ra con rất ít khóc, cứ ăn no lại lăn ra ngủ, con không quấy đêm nên nuôi con mẹ thấy rất nhàn, mọi người cứ trêu mẹ “ Trộm vía, con bé ngoan quá, em chẳng giống có con mọn gì”
Nẻo đường con gái tôi - Mùa tóc rối
Lớn lên 2 tuổi, con gái mẹ đi học nhà trẻ, lần đầu xa con, mẹ đã rất sợ, mẹ sợ con lạ lẫm và không quen rồi con lại khóc, lại đòi mẹ và mẹ đã rất nhớ con, ngồi làm việc mà mẹ thấp thỏm không yên, mẹ sợ con gái mẹ không quen giường lại không ngủ trưa, mẹ sợ con gái mẹ không chịu ăn cơm cùng các bạn ở trường, mẹ đã rất sợ và mẹ đứng ngồi không yên, mẹ xem đồng hồ liên tục, chỉ mong thời gian trôi nhanh để hết giờ làm qua đón con, ôm con vào lòng mà hôn lên trán, lên đôi má bầu bĩnh của con, hôm đó các cô cùng cơ quan mẹ còn đùa “ Mẹ Mun hôm nay thấp thỏm không yên giống như hẹn hò ai lần đầu ý nhỉ” Hẹn hò lần đầu ư? Mẹ nhớ, ngày đầu bố hẹn hò với mẹ, mẹ cũng không nóng lòng như ngày hôm nay mẹ phải gửi con ở trường. Hết giờ làm, mẹ phóng xe một mạch tới trường đón con, vừa nhìn thấy mẹ từ xa con đã reo lên, con có biết khi đó mẹ hạnh phúc và sung sướng thế nào không? Các cô giáo khen con ngoan, ăn ngủ và chơi với các bạn rất vui, chỉ có giờ đi ngủ là con khóc đòi mẹ kể chuyện cổ tích như hằng ngày ở nhà mẹ vẫn hay làm điều đó cho con, nhưng khi được các cô giáo dỗ dành một chút thì con nín luôn và vâng lời đi ngủ, mẹ yên tâm và hạnh phúc về con gái của mẹ.

Lớn lên chút nữa, con gái mẹ học lớp 4 tuổi, con được chọn vào đội múa của nhà trường, con khoe với mẹ ngay buổi chiều hôm ấy mẹ đón con về, mẹ nhìn thấy ánh mắt ngây thơ thích thú của con, bất nhiên mẹ bật cười, hóa ra con gái mẹ đã biết tự hào và hãnh diện về việc mình sẽ được làm. Nhưng con có biết không, mẹ vừa thấy vui, vừa hạnh phúc nhưng cũng thấy xót xa khi thấy những vết bầm thâm trên đôi chân bé nhỏ của con và cả những giọt mồ hôi bết tóc con sau mỗi buổi tập múa… nhưng mẹ cũng tự hào về con và mẹ biết con gái mẹ đã rất cố gắng, nỗ lực tập, con không sợ đau, không sợ mệt, mẹ vui vì con biết phấn đấu, con biết bỏ công sức của chính mình để thành công. Cố lên con gái yêu, loài người đang đi lên phía trước bằng chính nỗ lực của mình, mẹ tin con gái mẹ sẽ thành công.

Và khi con gái mẹ tròn 5 tuổi thì mẹ mang bầu em trai con vì bố phải đi công tác xa, mẹ lại bị ốm nghén nên rất mệt, mẹ đành phải gửi con về nhờ ông bà nội một thời gian. Xa con, mẹ đã rất nhớ, hôm ông nội lên đón con về quê, mẹ đã khóc, cảm giác sợ hãi và lo lắng, nhớ nhung trong mẹ lúc ấy còn lớn hơn gấp ngàn lần so với lần đầu tiên mẹ gửi con đi nhà trẻ, mẹ đã không cầm được nước mắt khi đôi tay nhỏ bé của con giơ lên vẫy tạm biệt mẹ và con đã chạy lại hôn lần cuối lên trán mẹ trước khi theo ông nội về quê “ Mẹ đừng khóc, con sẽ về với mẹ và em bé trong bụng mẹ khi mẹ khỏe lại, con về thăm ông bà, con sẽ ngoan và nghe lời ông bà, mẹ đừng buồn nhé”.

Con biết không, đêm hôm ấy mẹ đã không ngủ được vì nhớ con, mẹ gọi điện cho bố, bố an ủi và động viên thế nào mẹ cũng không ngủ được, mẹ đành gọi điện cho ông nội để nói chuyện với con, giọng con tíu tít.

– Mẹ ơi, mẹ chưa ngủ ạ, Mun nhớ mẹ lắm nhưng Mun không khóc đâu.
– Mẹ cũng nhớ Mun lắm, Mun nhớ nghe lời ông bà, vài hôm nữa bố đi công tác về, mẹ đón Mun nhé.
– Vâng,con yêu me, mẹ nhớ ngủ sớm đi nhé !
– Mẹ yêu con!

Chỉ mấy câu thôi nhưng mẹ thấy yên tâm hơn về con, mẹ cố ru mình vào giấc ngủ. Hơn một tháng sau, bố đi công tác về, khi đó mẹ cũng không còn ốm nghén nữa, bố về nhà ông bà nội đón con, niềm hạnh phúc trong mẹ như vỡ òa khi được ôm con vào lòng và ngồi nhìn con vuốt ve bụng mẹ, con nói chuyện với em con còn trong bụng mẹ, con kể cho em về những việc, những điều con gặp hay con học được trên lớp, buổi tối con không còn đòi mẹ kể chuyện cổ tích nữa mà ngược lại, con thay mẹ ngồi kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích mẹ hay kể với con và con đã thuộc, mẹ nghĩ em trai con đang tinh nghịch nghe những lời thủ thỉ của con đấy, mẹ thấy em cứ cựa quậy trong bụng mẹ khi nghe con nói chuyện và con còn học gấp những ông sao, những con hạc giấy để làm đồ chơi cho em, con theo mẹ đi siêu thị, tự tay chọn quần áo, chọn đồ chơi để chào đón em con. Mẹ hãnh diện về con gái mẹ lắm

Đó là những dấu mốc mà con gái mẹ đã làm được khi còn đi nhà trẻ nhưng ngày mai con gái mẹ đã vào lớp 1, mẹ thấy hồi hộp và mẹ không ngủ được, nhìn bố ôm con ngủ mà mẹ thấy lòng ngập tràn hạnh phúc và tình yêu. Chiều nay, bố mua về cho con một chiếc váy mới và chuẩn bị một chiếc máy ảnh để ngày mai lưu giữ những hình ảnh đẹp nhất của con gái mẹ khi vào lớp 1, sách vở và cặp sách mẹ đã mua cho con cách đây cả tháng.

Con gái yêu, ngày mai mẹ phải ở nhà vì em con muốn “ chui ra” khỏi bụng mẹ để chơi với con nên mẹ hơi mệt và đi lại khó khăn, bố sẽ đưa con tới dự lễ khai giảng nhưng mẹ tin con gái mẹ sẽ làm tốt và sẽ ngoan.

Mẹ yêu con!

Tuyết Loan - Muatocroi.com
Nẻo đường con gái tôi - Mùa tóc rối